Chưa kịp hỏi, thì Thẩm Tâm kẻ vẫn luôn lạnh nhạt, lại đứng giữa sảnh, thản nhiên nhìn thẳng vào ta. Giọng hắn trầm thấp, nhưng từng chữ vang rõ ràng:
“Ta muốn chính thức cầu hôn Hạ Nguyệt tiểu thư.”
" Cỏ dại cũng là hoa, khi bạn đã hiểu chúng". A.A Milne

Chưa kịp hỏi, thì Thẩm Tâm kẻ vẫn luôn lạnh nhạt, lại đứng giữa sảnh, thản nhiên nhìn thẳng vào ta. Giọng hắn trầm thấp, nhưng từng chữ vang rõ ràng:
“Ta muốn chính thức cầu hôn Hạ Nguyệt tiểu thư.”

Nụ cười của ta khiến ánh mắt chàng tối đi. Đường Lãm muốn nắm tay ta, nhưng ta khẽ nghiêng người tránh. Khoảnh khắc ấy, ta biết khoảng cách giữa chúng ta đã rõ ràng: ta đồng ý, nhưng lòng không còn động.

Niềm vui chưa được bao lâu. Ta liền bị dập tắt khi người hầu thân cận đưa bức thư chàng gửi cho ta. Ta ngạc nhiên đến nỗi quên mất hết lời nói thâm tình trong bức thư ấy. Chỉ nhớ là người muốn đưa sính lễ đính hôn. Nhưng một năm sau mới có thể rước ta vào phủ.

“ Phu nhân , lão nô nghe tin hai vợ chồng vị mama cùng với bọn người kia đã mất tích. Sau đó quan phủ đến khu rừng bên cạnh thấy xác bọn người họ la liệt khắp nơi. Không một ai sống sót. Cái chết cũng cực kỳ thê thảm.”

“ Này sao không đi làm diễn viên đi? Những lời này nói ra khiến ta buồn nôn chết mất. Đối đãi như bề trên. Từ lúc đến đây, mọi thức ăn ,những vật dụng ta và Hạ Nhi đều tự dùng tiền để mua lấy. Hằng ngày ta chỉ được ăn cháu, rau, ngủ một nơi tồi tàn.

Mắt ta nhìn sâu vào mắt hắn rồi mỉm cười : “ Ta sẽ lấy một người. Ta cùng chàng ấy sẽ đối phó chúng.”
Tiếng kêu của đám người đó đột nhiên vang vọng vô cùng ghê rợn. Mắt người nào đó cũng đã đỏ ngầu. Ta chưa hiểu chuyện gì , một bàn tay hắn đã bóp chặt cổ ta. Rồi hắn kéo ta ra ngoài trời lạnh lẽo.

“ Ta muốn gặp Trần ngọ tác. “ Thực sự là vô cùng đau lòng , nha môn lại tổn thất một vị ngọ tác. Vì để bảo vệ xác mà Trần ngọ tác không màng đến tính mạng xông vào. Cuối cùng lại chết trong biển lửa. “ Nói xong hắn khóc chính là cái kiểu người đời hay nói “ nước mắt cá sấu.

“ Muốn khóc , muốn la, muốn càn quấy gì thì cứ làm. Đừng bày ra khuôn mặt nhịn khổ sở đó nữa. Ta nhìn không quen chút nào.”
“ Đúng là miệng ngươi không nói được lời tốt đẹp nào.” Nhưng rồi ta cũng không nhịn nổi mà cắn lấy bả vai hắn thật mạnh rồi oà khóc. Ta không phân biệt nỗi máu của hắn hay nước mắt nữa. Đầu óc ta trống rỗng.

Chương 26: Đau Thương Hạ Nhi đi đến chợ miệng cười tươi. Hôm nay cô mua được khá nhiều thứ. Chắc chắn tiểu thư sẽ được ấm no trong mùa …

Hắn bước vào từ cửa sổ nhưng trong một trạng thái vô cùng đường hoàng, cười cười nhìn ta: “ Thẩm Tâm đến để hầu hạ nhị tiểu thư. Nếu tiểu thư muốn ăn bát cháo có pha thuốc sổ đó. Thì e rằng đêm này người không ngủ ngon đâu.”
“ Ta nhìn vào bát cháo không thể nói thành lời. Đúng là đến đây thân phận của ta tệ đến mức không thể có nỗi một bữa ăn tử tế.”