Chương 104: Lưới trời đã giăng

Một chữ đơn giản, nhưng trong lòng Hàn Tuyết lại dấy lên vô số nghi hoặc. Nàng biết sư phụ không phải người dễ dàng thỏa hiệp. Nếu đã đồng ý cứu Đường Vận, nhất định trong lòng hắn đã có tính toán.

Đường Vận cũng không hỏi thêm. “Ngày mai là đại hôn. Ta sẽ chuẩn bị một viện riêng cho tiên sinh điều chế thuốc. Tất cả dược liệu cần thiết, tiên sinh cứ sai người lấy.”

Bạch Hàn gật đầu. Nhưng ngay khi Đường Vận xoay người rời đi, ánh mắt hắn lập tức trở nên lạnh xuống. Hắn biết rõ độc trong cơ thể mình đã ăn sâu vào kinh mạch, cười nhạt rồi đi thẳng.

Người khác có lẽ không nhìn ra, nhưng Bạch Hàn chỉ cần bắt mạch một lần đã biết. Độc này gần như không có thuốc giải. Muốn cứu Đường Vận thật sự, chẳng khác nào đoạt mạng từ tay Diêm Vương.

Bạch Hàn biết người này có thể trở thành vua thiên hạ, nhưng thù hận của các bằng hữu …

Điều hắn cần là một loại thuốc có thể khiến Đường Vận tin rằng độc trong cơ thể đã được giải, đồng thời kéo dài thời gian để hắn và Hàn Tuyết rời khỏi Đường Kinh. Đêm ấy, trong phòng luyện dược, ánh lửa cháy suốt đêm.

Hàn Tuyết đứng bên ngoài nhìn qua khe cửa. Nàng không biết sư phụ đang luyện thuốc gì. Chỉ biết từ lúc trở về, sắc mặt Bạch Hàn càng lúc càng lạnh.

Đến gần sáng, hắn mới bước ra.Trong tay là một chiếc bình ngọc nhỏ.Hàn Tuyết nhìn hắn.

“Sư phụ, Đường Vận không phải kẻ có thể lừa được. “Bạch Hàn không đáp ngay. Một lúc sau, hắn mới nói:

“Ngày mai con cứ làm lễ thành hôn.” Hàn Tuyết sững người. Người nói tiếp: “Chúng ta không chỉ đối phó mỗi Đường Vận, còn cả phụ hoàng của hắn .”

Lại là một tia lóe lên trong đôi mắt của Bạch Hàn. Hàn Tuyết mãi không hiểu , vị hoàng đế trên cao đó muốn mạng của nàng vì công chúa. Sao lại cho phép Đường Vận cưới nàng?

Ngày hôm sau. Đường Kinh đỏ rực sắc lụa.Tiếng nhạc hỉ vang khắp phố dài. Đại hoàng tử Đường Vận chính thức thành hôn.

Hàn Tuyết khoác lên người bộ hỉ phục đỏ, khăn voan che kín gương mặt. Nàng bước vào phủ trong tiếng chúc tụng của bá quan.

Không ai biết dưới vẻ bình tĩnh ấy, nàng đã sớm biết đêm nay sẽ xảy ra chuyện gì.Hôn lễ diễn ra vô cùng thuận lợi. Đường Vận cũng cố gắng chống đỡ đến tận lúc đêm xuống.

Đến khi cửa phòng tân hôn khép lại, hắn mới ngồi xuống bên giường : ” Lần đầu tiên gặp muội ở núi Tuyết , không ngờ sau này lại thành hôn.

Duyên phận đúng là không lường trước được. Nhưng chính ta đã giết người thân của nàng. Mạng sống của ta nhờ sư phụ nàng điều chế thuốc chống đỡ.

Nhưng ta cuối cùng cũng chịu thua Phương Tĩnh. Chính là hoàng gia đã nợ hai người. Cả đời ta luôn suy tính giành ngôi vị. Nhưng kết cuộc cũng không thể, Bạch Hàn cũng không thể. Nên hai người nhất định phải rời khỏi đây.

Hàn Tuyết ngồi đối diện. Nàng biết hắn hoàn toàn hiểu được thuốc này chỉ giúp hắn chống đỡ, vậy hắn thật lòng muốn cứu cả sư phụ và nàng sao? Hoàng gia này có ai đáng để tin tưởng.

Hai người im lặng rất lâu. Đường Vận cầm chén rượu lên rồi uống cạn. Ngay khoảnh khắc ấy, sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi.Một tiếng ho bật ra, sau đó là tiếng ho dữ dội, Đường Vận đưa tay che miệng, nhưng máu đỏ nhanh chóng thấm qua kẽ tay.

Hàn Tuyết lập tức đứng dậy. Đường Vận cả người đã khuỵu xuống.Cửa phòng lập tức bị đẩy mở. Bạch Hàn xuất hiện.

Hắn nhìn Đường Vận đang nằm dưới đất, ánh mắt không chút dao động. “Độc phát rồi.” Bạch Hàn biết chính hắn đã chừa đường lui, không bố trí người muốn giết cả hai. Người này trước khi chết lại phát tấm lòng từ bị sao?

Bạch Hàn, Hàn Tuyết đều không muốn hiểu. Cả hai muốn nhanh chóng thoát khỏi nơi này. Bạch Hàn kéo nàng ra khỏi cửa sau.

Nhưng vừa bước ra khỏi viện, tiếng binh khí đã vang lên. Hàng trăm cấm vệ từ bốn phía xuất hiện. Ánh đuốc chiếu sáng cả con đường.

Một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Phụng khẩu dụ của Bệ hạ. Bạch Hàn và Hàn Tuyết có ý đồ sát hại Đại hoàng tử, lập tức bắt giữ!”

Hàn Tuyết biến sắc, Bạch Hàn nhìn về phía trước, không chỉ có cấm vệ.Trên những mái nhà xung quanh, cung tiễn thủ đã giương cung.

Phía sau, cánh cửa phủ Đại hoàng tử cũng bị đóng chặt.Đường Kinh đêm nay giống như một chiếc lồng khổng lồ.Hoàng đế đã sớm đoán được bọn họ sẽ chạy. Dù Đường Vận có ra tay hay không họ cũng khó lòng thoát. Cuối cùng người ngồi trên ngôi cao đó vẫn là người quyết định mọi việc.

“Bạch tiên sinh, Bệ hạ có chỉ. Chỉ cần tiên sinh và Hàn Tuyết cô nương đến gặp hoàng thượng mọi chuyện sẽ dễ giải quyết hơn rất nhiều, cần gì chống cự vô ích.”

Bạch Hàn cười lạnh. Hắn bước lên một bước, chắn hoàn toàn trước mặt Hàn Tuyết. “Các ngươi nghĩ sao?” Tên cấm vệ biến sắc.

“Bắn!” Mũi tên lập tức xé gió lao tới. Bạch Hàn vung tay áo. Một luồng khí mạnh đánh bật toàn bộ mũi tên rơi xuống đất.

Hắn nắm lấy cổ tay Hàn Tuyết. “Chạy!”Hai bóng người lao vào màn đêm. Nhưng phía trước, tiếng vó ngựa đã vang lên.

Một đội kỵ binh chặn kín con đường. Trên lưng ngựa, một người chậm rãi bước ra, mặc long bào.Giọng nói già nua nhưng đầy uy nghiêm vang lên giữa màn đêm.

“Trẫm đã cho ngươi một cơ hội.Đáng tiếc ngươi lại chọn con đường khác.”

#hannablog #phutuyetmaytan #audiotruyen #truyencodainguoc #webtruyen #truyenhay #doctruyenonline #truyennguoc

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *