Một khoảng lặng kéo dài, không ai mở lời trước.Cuối cùng vẫn là Hạ Nguyệt mỉm cười. “Đại công tử đến Hạ phủ để chữa bệnh, Xem ra người muốn gặp ta.”
viết truyện xuyên không

Hạ Nguyệt chương 57 ( Truyện xuyên không )
Thoạt nhìn gương mặt ấy mang theo nét ngây thơ, dịu dàng của một tiểu thư khuê các.Nhưng không hiểu vì sao, đôi mắt kia lại khiến người khác có cảm giác như đang che giấu một cơn sóng ngầm rất sâu.

Hạ Nguyệt chương 56 ( Truyện xuyên không )
Một nữ tử vận cung trang màu đỏ thẫm, dung mạo nàng kiều diễm, mỗi cử chỉ đều toát ra vẻ cao quý. Trên mái tóc cài đầy trâm phượng bằng vàng , dưới ánh đèn càng thêm rực rỡ. Nàng chính là Triệu Hàn Uyển nhị tiểu thư nhà họ Triệu.

Hạ Nguyệt chương 54 ( Truyện xuyên không )
Nàng ta đưa tay che cổ, hô hấp bắt đầu gấp gáp. “Hạ tiểu thư?” Có người kinh hô. Ta hơi nheo mắt. Kịch hay bắt đầu rồi.
Trên phần da cổ trắng nõn của Hạ Lan, từng mảng đỏ nhanh chóng lan ra. Chỉ trong vài nhịp thở, gương mặt vốn thanh tú đã nổi đầy những vết sưng đỏ đáng sợ.

Hạ Nguyệt chương 53 ( Truyện xuyên không )
Ta nhìn xuống phía dưới thấy sắc mặt Lương Tuyết và Hạ Lan có phần thay đổi. Chắc hẳn họ cũng biết bản thân sắp đối đầu với một vị công chúa ” chẳng bình thường” chút nào.

Hạ Nguyệt chương 52 ( Truyện xuyên không )
“Muội muốn giết ta hay muốn làm ô danh ta… đều không thể.” Ta khẽ nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt nàng ta.
“Cái tát này… chỉ là tiền lãi. Còn vốn… muội vẫn chưa trả xong đâu.”

Hạ Nguyệt chương 49 ( Truyện xuyên không )
Ta khẽ siết chặt tay trong xiềng xích. Trong lòng hiểu rõ từ giây phút này trở đi, ta đã bước vào một ván cờ không thể quay đầu. Vậy xem như đây là một giấc mộng xuyên không vậy.
Chỉ cần đạt được mục đích ta cũng không ngại làm cờ trong tay kẻ khác. Hai mẹ con nhà họ Hạ chết rồi có khi ta lại tỉnh giấc về với thế giới hiện đại.

Hạ Nguyệt chương 42 ( Truyện xuyên không )
Ta trở về phòng, khép cửa lại, ngồi bên ngọn đèn dầu vẫn chưa tắt. Bóng sáng mờ trên mặt bàn, hắt lên khuôn mặt ta những suy nghĩ không thể chấm dứt. Từ lúc nào ta đã lún sâu vào nơi cổ đại này. Muốn tìm được đường thoát thân sống yên ổn cũng không thể.

Hạ Nguyệt chương 40 ( Truyện xuyên không )
Cánh cửa vừa hé, bóng người đứng trong ánh trăng. Chàng khoác áo choàng đen, mái tóc buông nhẹ, gương mặt vẫn tuấn tú, nhưng ánh mắt hôm nay có điều gì đó… bất lực xen lẫn lo âu.
“Hạ Nguyệt.” Giọng chàng khẽ, như sợ phá tan không khí im lặng của đêm. “Ta không thể chờ được nữa. Ta phải gặp nàng.”

Hạ Nguyệt chương 39 ( Truyện xuyên không )
Vở diễn đã bắt đầu tổ mẫu lên tiếng. Con là chủ gia đình này . Con lên tiếng nói với nha đầu Hạ Nguyệt đi. Cha rít một tiếng, giọng lớn hơn mức cần thiết: “Hạ Nguyệt, con đùa sao? Thẩm Tâm là hạng nào? Gia đinh mà dám…”

