Chương 60 : Màn kịch đêm mưa phần 2
Mưa vẫn trút xuống không ngừng, cả con đường trước cổng Triệu phủ chìm trong màn nước trắng xóa. Thiếu nữ nằm trên nền đá lạnh, rách vài chỗ. Mái tóc nàng dài ướt đẫm dính sát vào gương mặt tái nhợt. Từng giọt nước mưa hòa cùng máu từ những vết xước trên người chảy xuống nền đá.
Không lâu sau, tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía trong Triệu phủ. Triệu Hàn Phong nhanh chóng xuất hiện dưới mái hiên. Ánh mắt hắn lập tức rơi xuống thiếu nữ đang nằm trên nền đất.
Hắn đứng yên nhìn nàng trong vài giây. Đây là Hạ Nguyệt sao? Triệu Hàn Phong lập tức bế nàng vào trong.
Quản gia nhà họ Triệu lên tiếng : ” Công tử, nàng là nữ tử chưa xuất giá, nếu đưa vào trong phủ e rằng không tiện”. Người liền nói :” Đêm mưa thế này, nàng lại bị thương chạy đến trước cửa Triệu phủ, chẳng lẽ để nàng nằm ngoài đó chờ chết sao?”
Sau đó thị nữ đã giúp nàng thay y phục ướt. Nàng cũng đã tỉnh nhưng vẻ măt vẫn lộ sự sợ hãi. Triệu Hàn Hằng cũng đến ngay sau đó.
Hắn bước vào phòng, nhìn thấy Hạ Nguyệt nằm trên giường liền tiến đến trước mặt nàng. “Hạ tiểu thư ,đưa tay cho ta.”
Ta theo bản năng rụt tay lại, ánh mắt cảnh giác nhìn hắn. Nàng im lặng một lúc rồi mới chậm rãi đưa cổ tay ra.
Triệu Hàn Hằng đặt hai ngón tay lên mạch nàng, sắc mặt dần trở nên bình tĩnh. Sau đó hắn lại kiểm tra những vết thương trên tay, vai và phần cổ của nàng.
“Không có thương tích nghiêm trọng.” Triệu Hàn Phong đứng bên cạnh hỏi:
“Chắc chắn không? Đệ thấy nàng ấy người đầy máu.”
“Phần lớn đều là vết thương ngoài da, tuy nhìn có vẻ nhiều máu nhưng không làm tổn thương đến gân cốt. Hạ tiểu thư chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là có thể hồi phục.”
Triệu Hàn Hằng nhìn Hạ Nguyệt thêm một lần rồi nói: “Có lẽ nàng bị kinh sợ nhiều hơn là bị thương.” Ta nghe vậy lập tức cúi đầu, hai bàn tay siết chặt lấy vạt áo.
“Ta thật sự rất sợ.” Giọng nói của nàng run rẩy, nước mắt cũng theo đó mà rơi xuống.
“Lương Tuyết cho rằng ta đã hại Hạ Lan, bà ta nói ta sắp được gả vào Triệu gia nên càng không thể để ta sống yên ổn, bà ta còn cho người bắt ta lại để làm nhục ta. Nếu không nhờ thị nữ thân cận và một gia đinh trong phủ liều mạng bảo vệ. E rằng đêm nay ta đã không thể chạy đến đây.”
Ta vừa nói vừa lau nước mắt, nhưng càng lau thì nước mắt lại càng rơi nhiều hơn.
“Ta không hiểu mình đã làm gì sai, Hạ Lan xảy ra chuyện, người trong phủ đều cho rằng đó là lỗi của ta. Bản thân chưa từng muốn hại muội ấy. Ta chỉ muốn sống yên ổn và rời khỏi Hạ gia sau khi thành thân. Vậy mà họ vẫn không chịu buông tha cho ta.”
Căn phòng trở nên im lặng.
Triệu Hàn Phong nhìn nữ tử trước mặt, trong lòng không khỏi có chút động lòng.
Thương thế của nàng quả thật không nghiêm trọng, nhưng dáng vẻ sợ hãi này lại quá chân thật, từ ánh mắt, giọng nói cho đến từng cử động đều giống như một người vừa trải qua một đêm kinh hoàng.
Điều khiến hắn cảm thấy kỳ lạ chính là dáng vẻ này hoàn toàn khác với Hạ Nguyệt mà hắn từng gặp trước đó. Có lẽ dù nàng mạnh mẽ thế nào, trong hoàn cảnh này cũng sẽ có dáng vẻ yếu đuối.
Triệu Hàn Hằng từ đầu đến cuối cũng chỉ đứng yên quan sát.Hắn nhìn từng biểu cảm trên gương mặt Hạ Nguyệt, ánh mắt sâu đến mức không ai biết hắn đang nghĩ gì.
Một lúc sau, hắn mới khẽ cười. “Tiểu thư nhà họ Hạ xem ra không được lòng Hạ gia cho lắm.” Hạ Nguyệt lập tức ngẩng đầu nhìn hắn. Đôi mắt nàng vẫn còn đỏ vì khóc nhưng không hề lên tiếng giải thích.
Triệu Hàn Phong không hỏi thêm. Hắn chỉ nhìn nàng một lúc rồi quay sang Triệu Hàn Hằng.
“Đêm nay nàng ở lại Triệu phủ không thích hợp. Dù sao cũng là một vị tiểu thư chưa xuất giá, nếu truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của nàng.”
Triệu Hàn Hằng gật đầu.
“Trang viên phía nam vẫn còn người ở, nơi đó yên tĩnh và kín đáo, có thể đưa nàng đến đó nghỉ ngơi, ngày mai rồi tính tiếp.”
“Được.” Triệu Hàn Phong quay sang gia đinh.
“Chuẩn bị xe ngựa, đưa Hạ tiểu thư đến trang viên, phái thêm người bảo vệ trên đường.”
Hạ Nguyệt cúi đầu. “Đa tạ Triệu công tử.” Giọng nói của nàng vẫn còn mang theo sự yếu ớt. Triệu Hàn Phong nhìn nàng thêm một lần rồi mới xoay người rời đi.Hiện tại nàng cần tịnh dưỡng, chưa phải là lúc thích hợp để hỏi rõ mọi chuyện.
Sáng hôm sau, Triệu gia lập tức phái người đến Hạ phủ. Đại quản gia Triệu gia đứng trước cổng, phía sau là vài gia đinh, sắc mặt nghiêm nghị.
“Hạ tiểu thư là người sắp bước vào cửa Triệu gia, vậy mà đêm qua lại bị người trong Hạ phủ truy sát đến mức phải chạy giữa trời mưa để cầu cứu, chuyện này Triệu gia chúng ta nhất định phải có một lời giải thích.”
Tin tức nhanh chóng truyền vào bên trong. Lương Tuyết vừa nghe xong, sắc mặt lập tức trắng bệch.Rõ ràng người bị đả thương chính là bà ta. Nhưng việc này cũng là thật, nếu tin này lan truyền đến tai công chúa, hậu quả không thể lường được.
Đêm qua bà ta vốn muốn khiến Hạ Nguyệt mất hết danh dự, nhưng không ngờ chỉ sau một đêm, người mất danh dự chưa chắc là Hạ Nguyệt. Lần đầu tiên Lương Tuyết cảm nhận được một nỗi bất an lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Còn ta lúc này đã được đưa đến trang viên của Triệu gia.Ta ngồi bên cửa sổ, nhìn màn mưa cuối cùng cũng đã ngừng rơi, trên môi hiện lên một nụ cười rất nhạt.
Màn kịch đêm qua đã kết thúc. Nhưng từ hôm nay, người diễn tiếp theo sẽ không còn là nàng nữa.Mà là cả Hạ gia.Không biết Lương Tuyết sẽ phản đòn thế nào nàng rất mong chờ.
#hannablog #truyenxuyenkhong #doctruyenonline #blogtruyen #webtruyen #truyenxuyenkhonghay #hanguyet #audiotruyen #truyenhay

