Thẩm Tâm khẽ cười, nụ cười rất nhạt, như thể đã sớm đoán được.
“Không nhớ cũng không sao.”
“Vì dù nàng có nhớ hay không… thì nàng vẫn là người của ta.”
" Cỏ dại cũng là hoa, khi bạn đã hiểu chúng". A.A Milne

Thẩm Tâm khẽ cười, nụ cười rất nhạt, như thể đã sớm đoán được.
“Không nhớ cũng không sao.”
“Vì dù nàng có nhớ hay không… thì nàng vẫn là người của ta.”

Trong ánh mắt người đời vừa có sự khinh rẻ xen lẫn sự thương hại hắn. Lần đầu tiên hắn gặp nàng, ánh mắt ấy trong đến nỗi chạm đến nổi lòng sâu kín của hắn.

Cánh cửa vừa hé, bóng người đứng trong ánh trăng. Chàng khoác áo choàng đen, mái tóc buông nhẹ, gương mặt vẫn tuấn tú, nhưng ánh mắt hôm nay có điều gì đó… bất lực xen lẫn lo âu.
“Hạ Nguyệt.” Giọng chàng khẽ, như sợ phá tan không khí im lặng của đêm. “Ta không thể chờ được nữa. Ta phải gặp nàng.”

Vở diễn đã bắt đầu tổ mẫu lên tiếng. Con là chủ gia đình này . Con lên tiếng nói với nha đầu Hạ Nguyệt đi. Cha rít một tiếng, giọng lớn hơn mức cần thiết: “Hạ Nguyệt, con đùa sao? Thẩm Tâm là hạng nào? Gia đinh mà dám…”

Chưa kịp hỏi, thì Thẩm Tâm kẻ vẫn luôn lạnh nhạt, lại đứng giữa sảnh, thản nhiên nhìn thẳng vào ta. Giọng hắn trầm thấp, nhưng từng chữ vang rõ ràng:
“Ta muốn chính thức cầu hôn Hạ Nguyệt tiểu thư.”

“Nhưng nếu cứ tiếp tục nhún nhường, thì người sẽ chết, còn con sẽ bị gả cho một người mình chẳng yêu thương. Mà hắn cũng không yêu con. Vậy có khác gì giam cầm ở một Hạ Gia thứ hai.”

Chương 34: Hôn sự Vào căn phòng nhiều sự rủi ro quen thuộc. Vẫn hành lễ đúng kiểu của một người cháu , người con lễ nghĩa đường hoàng. Nhưng …

“ Phu nhân , lão nô nghe tin hai vợ chồng vị mama cùng với bọn người kia đã mất tích. Sau đó quan phủ đến khu rừng bên cạnh thấy xác bọn người họ la liệt khắp nơi. Không một ai sống sót. Cái chết cũng cực kỳ thê thảm.”

Vị phu nhân mỉm cười ngọt ngào nói : “ Ta sẽ chiều theo ý của con. Những người này phạm tội tày trời đưa chúng đến quan phủ xử lý.
Còn hai vợ chồng lão Lý tuy không liên quan, nhưng ta thấy cũng có phần thất trách. Phạt hai người ba tháng không nhận lương. Mau đến tạ lỗi với tiểu thư.”

“ Muốn khóc , muốn la, muốn càn quấy gì thì cứ làm. Đừng bày ra khuôn mặt nhịn khổ sở đó nữa. Ta nhìn không quen chút nào.”
“ Đúng là miệng ngươi không nói được lời tốt đẹp nào.” Nhưng rồi ta cũng không nhịn nổi mà cắn lấy bả vai hắn thật mạnh rồi oà khóc. Ta không phân biệt nỗi máu của hắn hay nước mắt nữa. Đầu óc ta trống rỗng.