Một khoảng lặng kéo dài, không ai mở lời trước.Cuối cùng vẫn là Hạ Nguyệt mỉm cười. “Đại công tử đến Hạ phủ để chữa bệnh, Xem ra người muốn gặp ta.”
hạ nguyệt truyện xuyên không

Hạ Nguyệt chương 57 ( Truyện xuyên không )
Thoạt nhìn gương mặt ấy mang theo nét ngây thơ, dịu dàng của một tiểu thư khuê các.Nhưng không hiểu vì sao, đôi mắt kia lại khiến người khác có cảm giác như đang che giấu một cơn sóng ngầm rất sâu.

Hạ Nguyệt chương 56 ( Truyện xuyên không )
Một nữ tử vận cung trang màu đỏ thẫm, dung mạo nàng kiều diễm, mỗi cử chỉ đều toát ra vẻ cao quý. Trên mái tóc cài đầy trâm phượng bằng vàng , dưới ánh đèn càng thêm rực rỡ. Nàng chính là Triệu Hàn Uyển nhị tiểu thư nhà họ Triệu.

Hạ Nguyệt chương 54 ( Truyện xuyên không )
Nàng ta đưa tay che cổ, hô hấp bắt đầu gấp gáp. “Hạ tiểu thư?” Có người kinh hô. Ta hơi nheo mắt. Kịch hay bắt đầu rồi.
Trên phần da cổ trắng nõn của Hạ Lan, từng mảng đỏ nhanh chóng lan ra. Chỉ trong vài nhịp thở, gương mặt vốn thanh tú đã nổi đầy những vết sưng đỏ đáng sợ.

Hạ Nguyệt chương 53 ( Truyện xuyên không )
Ta nhìn xuống phía dưới thấy sắc mặt Lương Tuyết và Hạ Lan có phần thay đổi. Chắc hẳn họ cũng biết bản thân sắp đối đầu với một vị công chúa ” chẳng bình thường” chút nào.

Hạ Nguyệt chương 51( Truyện xuyên không )
Quá… thuận lợi. Thuận lợi đến mức… khiến người ta không dám tin. Người từng nói như kiểu ta chỉ có thể lấy hắn. Nếu không phải là hắn thì không được. Vậy mà hiện tại người này đi nhẹ nhàng đến vậy. Ta mãi mãi không thể hiểu hắn. Thẩm Tâm, ta không thể tin ngươi?

Hạ Nguyệt chương 50( Truyện xuyên không )
Nhưng khi hắn đến nơi…Mọi thứ đã rất yên bình. Nàng đứng trước mặt hắn, ánh mặt vẫn bình tĩnh như nước, nhưng đáy mắt nàng không còn là vị tiểu thư nhà họ Hạ lần đầu người gặp gỡ.

Hạ Nguyệt chương 47 ( Truyện xuyên không )
Nếu không có âm mưu, Hạ phu nhân đã không vội vàng cho ta rời phủ đến vậy. Một chuyến đi thắp nhang cầu phúc nghe thì quang minh chính đại, nhưng lại là cái cớ hoàn hảo để xảy ra “sự cố”.

Hạ Nguyệt chương 45 ( Truyện xuyên không )
Thẩm Tâm khẽ cười, nụ cười rất nhạt, như thể đã sớm đoán được.
“Không nhớ cũng không sao.”
“Vì dù nàng có nhớ hay không… thì nàng vẫn là người của ta.”

Hạ Nguyệt chương 44 ( Truyện xuyên không )
Trong ánh mắt người đời vừa có sự khinh rẻ xen lẫn sự thương hại hắn. Lần đầu tiên hắn gặp nàng, ánh mắt ấy trong đến nỗi chạm đến nổi lòng sâu kín của hắn.

