Chương 45: Người của ta

Ta không tin trực giác của thân thể này là vô cớ.

Từ khi tỉnh lại trong thân xác Hạ Nguyệt, có quá nhiều khoảnh khắc khiến tim ta lệch nhịp một cách kỳ lạ mỗi khi nghe đến cái tên Thẩm Tâm. Không phải cảm giác xa lạ, mà là thứ quen thuộc đến mức khiến người ta khó chịu.

Như thể cơ thể này… từng nhớ hắn.

Lần đầu gặp Thẩm Tâm, ánh mắt hắn nhìn ta không hề mang vẻ dò xét của kẻ gặp người xa lạ. Ngược lại, hắn bình thản đến mức giống như đã biết trước ta sẽ xuất hiện, thậm chí là có những hành động khá là thân mật. Nhất định là hắn có giấu ta điều gì.

Ta thay y phục nhã nhặn, không quá phô trương. Bước ra khỏi viện, trời đã tối, gió thổi qua hành lang lạnh buốt. Trong lòng ta lại bình tĩnh đến lạ.

Thẩm Tâm quả nhiên xuất hiện rất nhanh.

Hắn đứng dưới mái hiên phía tây, dáng người thon dài, y phục tối màu. Vừa thấy ta, ánh mắt hắn khẽ động, không hề kinh ngạc.

“Tiểu thư đến rồi.” Phải nói hắn thần thông quảng đại hay là khen người này quá hiểu ta..

Ta còn chưa kịp mở miệng, cổ tay đã bị hắn nắm lấy. Một lực rất nhẹ, nhưng đủ dứt khoát. Trước khi ta kịp phản ứng, thân thể đã bị hắn mang theo, nhẹ như gió, vượt qua mái ngói, đáp xuống nóc nhà Hạ gia.

Gió trên cao lạnh hơn. Ánh trăng chiếu thẳng xuống giữa hai người.

Ta nhìn thấy Hạ Lan đứng trong sân phía dưới. Nàng ta ngẩng đầu, ánh mắt đầy kinh ngạc và nghi hoặc. Nhưng khoảng cách quá xa, nàng ta không thể nghe được bất cứ lời nào giữa ta và hắn.

Thẩm Tâm cố ý.

Ta rút tay lại, không vòng vo. “Chúng ta từng quen biết, đúng không?”

Hắn nhìn ta, rất lâu. Ánh mắt đó không né tránh, cũng không giấu giếm, chỉ là quá bình tĩnh.

“Không chỉ quen.”

Ta nhíu mày. Tim trong lồng ngực chợt thắt lại.

Ta hít một hơi, giọng trầm xuống. “Ta từng té ngã, sau đó mất đi rất nhiều ký ức. Có những chuyện… ta không nhớ.”

Ta không thể nói mình xuyên không. Nhưng mất trí nhớ là lời nói dối hợp lý nhất.

Thẩm Tâm khẽ cười, nụ cười rất nhạt, như thể đã sớm đoán được.

“Không nhớ cũng không sao.”

“Vì dù nàng có nhớ hay không… thì nàng vẫn là người của ta.”

Ta sững người.

Bốn chữ ấy rơi xuống nhẹ nhàng, không cao giọng, không thề thốt, nhưng lại nặng đến mức khiến ta nhất thời không thở nổi.

“Ngươi nói cái gì?”

“Nàng thích ta.” Hắn nói tiếp, giọng vẫn bình thản. “Là nàng chủ động.”

Tim ta đập mạnh.

Thì ra… chủ nhân thật sự của thân thể này đã biết hắn. Không chỉ biết, mà còn từng rất thân mật. Những phản ứng vô thức của cơ thể ta, những lần tim chệch nhịp, đều không phải giả.

Nhưng…

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn. “Nếu ta thích ngươi,” ta chậm rãi hỏi, “vậy Hạ Lan là gì?”

Ánh mắt Thẩm Tâm cuối cùng cũng khẽ dao động. Chỉ một thoáng rất nhỏ. Nhưng ta nhìn thấy.

“Ngươi cùng lúc dây dưa với cả hai?” Ta cười lạnh. “Hay là… ngươi nghĩ Hạ Nguyệt ngu đến mức không nhận ra?”

Gió thổi tung vạt áo hắn. Dưới sân, Hạ Lan vẫn đang nhìn lên, ánh mắt đầy bất an.

Thẩm Tâm không phủ nhận, cũng không giải thích ngay.

Hắn chỉ nói một câu, rất khẽ: “Ta chưa từng nói… ta yêu nàng.”

Lời nói ấy lạnh đến mức khiến sống lưng ta phát lạnh. Vậy ra là thế. Thân mật, chiếm hữu, nhưng không yêu.

Một kẻ đứng giữa hai nữ nhân, giữ cả hai trong tay, lại không muốn chịu trách nhiệm với bất kỳ ai. Chắc chắn người này không yêu ai cả. Cả hai phụ nữ nhà họ Hạ chỉ là con cờ giúp đỡ hắn. Thẩm Tâm hắn chính thương bản thân hắn mà thôi.

Ta bật cười. “Thẩm Tâm,” ta nhìn hắn, ánh mắt đã hoàn toàn tỉnh táo, “ngươi đúng là nam nhân gây họa trong truyền thuyết ”

Người diễn đến mức khiến người khác tưởng mình là kẻ đặc biệt. Nhưng thực ra… chỉ là một con cá trong tay hắn. Ta xoay người, không thèm nhìn hắn thêm lần nào nữa. Hắn cũng tự động đưa ta xuống.

Trong lòng ta lúc này chỉ còn một ý nghĩ rõ ràng:

” Người này chỉ lợi dụng Hạ Nguyệt. Còn ta hiện tại không thể tin hắn được nữa. Mọi chuyện chỉ có thể dựa vào mình . Hắn không xứng được tin tưởng..

Trò chơi này hắn cùng Hạ Lan diễn tiếp. Ta thì phải tự rút khỏi vai diễn là một con cá trong tay hắn. Thẩm Tâm ta tuyệt đối không thể lựa chọn người…

#hannablog #truyenxuyenkhong #blogtruyenhay #tieuthuyetxuyenkhong #blogtruyenxuyenkhong #doctruyenxuyenkhongonline #audiotruyen

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *