Không gian như đông cứng. “Nếu Hoắc Lãnh chết ở Đường Kinh, lại mang danh bị công chúa Đường Kinh hại chết , Tây Kinh tuyệt đối sẽ không nuốt nổi cơn giận.”
đọc truyện online

Hạ Nguyệt chương 47 ( Truyện xuyên không )
Nếu không có âm mưu, Hạ phu nhân đã không vội vàng cho ta rời phủ đến vậy. Một chuyến đi thắp nhang cầu phúc nghe thì quang minh chính đại, nhưng lại là cái cớ hoàn hảo để xảy ra “sự cố”.

Hạ Nguyệt chương 46 ( Truyện xuyên không )
“Trước ngày thành thân, ta sẽ cho hai người biết thế nào là tự đào hố chôn mình.”
Vở kịch này, ta đã sẵn sàng vào vai. Nhưng kết cục ta mới là người viết.

Phù Tuyết Mây Tan Chương 90 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Khi Hàn Tuyết tỉnh lại, trời đã sang canh tư. Không có mộng dữ, cũng không có cơn đau xé thịt như nàng từng nghĩ. Chỉ là một khoảng trống rỗng lan dần trong lồng ngực, lạnh đến mức khiến nàng quên mất phải thở như thế nào.

Hạ Nguyệt chương 42 ( Truyện xuyên không )
Ta trở về phòng, khép cửa lại, ngồi bên ngọn đèn dầu vẫn chưa tắt. Bóng sáng mờ trên mặt bàn, hắt lên khuôn mặt ta những suy nghĩ không thể chấm dứt. Từ lúc nào ta đã lún sâu vào nơi cổ đại này. Muốn tìm được đường thoát thân sống yên ổn cũng không thể.

Hạ Nguyệt chương 41 ( Truyện xuyên không )
Nhưng khi vừa đến gần, giọng nữ nhân vang lên khiến bước chân ta khựng lại. Đây là phía sau dãy phòng thường chỉ có tên Thẩm Tâm phụ trách hay lui đến.
“Chàng còn định giấu đến bao giờ?”

Phù Tuyết Mây Tan Chương 84 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Nhưng hắn muốn sự thật, vì sao người đó có thể nhẫn tâm giết chết phụ mẫu? Việc hắn đã điều tra suốt nhiều năm vẫn chưa có chứng cớ. Người đó rốt cuộc có phải là con ruột của phụ mẫu, là huynh trưởng của hắn? Sao lại có thể ra tay tàn độc đến như vậy?

Phù Tuyết Mây Tan Chương 83 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Đường Như không biết bắt đầu từ lúc nào, chỉ biết mỗi khi soi mặt vào gương buổi sớm hoặc khi đứng trước người khác, một cảm giác lạ lùng trênda mặt như bị kim châm, ngứa đến mức cô muốn xé toạc da thịt.

Phù Tuyết Mây Tan Chương 81 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Trong điện, một thân ảnh nằm bất động trên giường ngọc, sắc mặt tái xanh. Tam hoàng tử Đường Lân . Người cả đời mang bệnh tật, cuối cùng cũng không qua khỏi mùa đông này.
Hoàng thượng đã cho người lặng lẽ đưa linh cữu vào tẩm cung cũ để chờ chôn cất. Không trống, không tang phục. Cái chết của Đường Lân là một tin bị giữ kín, chỉ một số ít người trong nội cung biết đến.

Hạ Nguyệt chương 36 ( Truyện xuyên không )
Niềm vui chưa được bao lâu. Ta liền bị dập tắt khi người hầu thân cận đưa bức thư chàng gửi cho ta. Ta ngạc nhiên đến nỗi quên mất hết lời nói thâm tình trong bức thư ấy. Chỉ nhớ là người muốn đưa sính lễ đính hôn. Nhưng một năm sau mới có thể rước ta vào phủ.

