Chương 97 : Đêm nay sẽ rất dài

Ngoài điện, gió đêm lạnh buốt.

Bạch Hàn đứng trước cửa, ánh mắt trầm tĩnh nhìn lớp phòng ngự dày đặc trước mắt. Không phải một lớp, mà là nhiều tầng chồng lên nhau, trận pháp xen lẫn binh lực, kín kẽ đến mức gần như không có sơ hở.

Một vị thái giám đứng cách đó không xa, giọng nói cung kính nhưng từng chữ đều như giam giữ:

“Ý chỉ hoàng thượng, mong Bạch công tử ở lại, toàn tâm toàn ý chăm lo cho hai vị hoàng tử Tây Kinh.”

Bạch Hàn không quay đầu. “Còn nếu người nhất định muốn ra ngoài?” Thái giám dừng lại một chút, rồi khẽ cúi đầu:

“Với võ công và trí tuệ của người, tự nhiên không ai dám ngăn.” Một câu nói tưởng như thả lỏng, nhưng lại chính là uy hiếp rõ ràng nhất.

Giọng thái giám hạ thấp: “Chỉ là hoàng thượng không chắc thời gian còn lại của Hoắc Tư hoàng tử Tây Kinh.”

Ánh mắt Bạch Hàn cuối cùng cũng khẽ động.

Trong tay áo, ngón tay hắn khẽ xoay một đồng tiền cổ. Quẻ đã gieo từ trước. Hung. Nhưng không phải tử cục. Quẻ tượng rất rõ người hắn muốn bảo vệ vẫn an toàn. Chỉ là…

Hung tinh kia lại không chỉ về nàng. Bạch Hàn chậm rãi khép mắt. Trong đầu hiện lên từng đường quẻ chồng chéo. Có thứ gì đó… đang đi lệch khỏi dự tính ban đầu.

“Ngươi nói xong chưa?” Giọng hắn nhàn nhạt. Thái giám cúi đầu sâu hơn: “Nô tài truyền ý bệ hạ đã xong.Nô tài xin cáo lui về phục mệnh cùng hoàng thượng.”

Bạch Hàn không nói thêm. Hắn quay người, từng bước rời khỏi cửa điện. Không phải vì không thể phá trận. Mà là hắn đã nhìn ra.

Hoàng đế vẫn là người thâm sâu nhất . Người hiểu rõ khuyết điểm của hắn dù bao nhiêu năm không gặp. Dù từ lúc nhỏ ngươi có thể nhìn hắn chỉ được một lần.

Trong tẩm điện, ánh nến lay động. Hoàng đế ngồi một mình trước bàn cờ. Người luôn không có đối thủ.

Người tự mình đi quân trắng, rồi lại tự tay chặn đường quân đen. Một ván cờ nhưng lại như hai con người khác nhau.

“Ngôi vị đã rõ.” Người khẽ đặt một quân cờ xuống. “Xem thử hắn có bản lĩnh giữ hay không.”

Ánh mắt hoàng đế trầm xuống. Trong đầu thoáng qua hình ảnh một đứa trẻ bị đưa đi dưới chân núi tuyết.

“Mẫu thân ngươi là người trẫm từng yêu nhất. Nhưng vì sinh ra ngươi mà nàng đã ra đi. Chỉ cần nhìn thấy, liền khiến trẫm nhớ đến cái chết của nàng.”

Một quân cờ rơi xuống mạnh hơn bình thường. “Năm đó, trẫm chỉ muốn ngươi biến mất. Vừa sinh ra trẫm chỉ nhìn thấy nó một lần khi đến thăm nàng.

” Sau khi nàng chết được an táng vài ngày liền đem hắn đến một đạo quán dưới chân núi tuyết tự sinh tự diệt. Và truyền ra ngoài là nhị hoàng tử mất tích..

Nhưng thiên ý lại không theo ý người. Quẻ bói năm đó nói rõ : Đường triều hưng thịnh vì hắn.

” Ta không tin hoàn toàn. Nhưng cũng không dám giết. Dù ngươi có hận trẫm ra sao. Ta cũng không thể để hai huynh đệ nhà đế vương lại giết nhau vì một nữ tử.”

Dưới ánh trăng, Đường Vận ngồi một mình bên bàn trà. Hơi nước bốc lên nhè nhẹ, nhưng ánh mắt hắn lại lạnh đến mức không có chút ấm áp.

“Phụ hoàng vẫn là phụ hoàng.”Hắn khẽ nhấp một ngụm. Bạch Hàn bị giữ lại. Phương Tĩnh không thể đưa người đến.

Khóe môi Đường Vận khẽ cong lên. “Phương Tĩnh…” Một cái tên vừa được gọi ra, sát ý đã lan nhẹ trong không khí.

“Nếu giang sơn muốn yên ổn, người như ngươi không nên tồn tại.”

Gió đêm nổi lên.

Phương Tĩnh dừng lại trên mái ngói cao, nhìn xuống phủ đệ của đại hoàng tử như một con thú đang há miệng chờ mồi. Hắn biết.Một khi bước vào, có thể sẽ không trở ra.

Nhưng hắn vẫn đến. Trong tay áo, hắn khẽ chạm vào một lọ thuốc nhỏ, độc dược hắn tự điều chế.

Ánh mắt Phương Tĩnh trầm xuống. Người hắn muốn bảo vệ đang ở bên trong.Dù là địa ngục hắn cũng phải bước vào.

Trong căn phòng lạnh lẽo, Hàn Tuyết vẫn ngồi đó. Cửa mở, Đường Vận bước vào.

“Ngươi gọi ta?” Hàn Tuyết ngẩng đầu. Ánh mắt không còn sắc lạnh như trước, mà là một loại bình tĩnh đến kỳ lạ.

“Ngươi từng nói sẽ đáp ứng ta ba điều.” Đường Vận nhướng mày. “Điều cuối cùng.” Nàng nhìn thẳng vào hắn.

“Giữ mạng cho người đến tối nay.” Không gian chợt im lặng. Đường Vận bật cười. Tiếng cười lạnh đến tận xương. “Ta giữ mạng cho hắn…” Hắn cúi xuống, ánh mắt áp sát nàng.

“Vậy hắn có để ta sống không?” Hàn Tuyết không trả lời.

Đường Vận đứng thẳng dậy, xoay người. Giọng hắn nhàn nhạt, nhưng rõ ràng từng chữ:

“Ta chỉ có thể giữ một mạng.” Hắn dừng lại nơi cửa.

Ánh trăng rọi vào nửa gương mặt, nửa còn lại chìm trong bóng tối. “Ngươi hoặc là hắn.” Giọng nói bên trong hắn nàng không thể nghe rõ : ” Nhưng người sống chỉ có thể là nàng.”

Cửa đóng lại. Một tiếng “cạch” vang lên.Trong phòng chỉ còn lại hơi lạnh. Hàn Tuyết chậm rãi nhắm mắt. Nàng chỉ có một cảm giác mơ hồ. Đêm nay có lẽ sẽ là một đêm rất dài.

#hannablog #audiotruyen #truyencotrang #truyennguoc #doctruyenonline #webdoctruyen #truyencodaihay #tatuaaudio

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *