Chương 96 : Mục tiêu cuối cùng
Tin công chúa Đường Như bị ám sát lan ra khắp hoàng cung, nhưng không hề có cảnh hỗn loạn như người ta tưởng. Sáng hôm sau, hoàng đế vẫn thiết triều như thường lệ.
Chỉ là khi tấu chương vừa dâng lên, hoàng thượng khẽ nhắm mắt, giọng nói trầm xuống, chỉ nói đúng một câu:
“An táng theo lễ nghi công chúa.” Hoàng thượng không thêm một lời truy xét, không nổi giận cũng không điều tra.
Chỉ có… một câu “hậu táng”. Tên thái giám đứng bên cạnh cúi đầu thật thấp, nhưng trong lòng lại lạnh đi một mảng.
Hắn theo hầu nhiều năm, hiểu rõ… vị hoàng đế này không phải không đau lòng. Ngược lại, chính vì quá hiểu, nên mới càng thấy đáng sợ.
Trong thời gian ngắn, người đã mất đi hai người con.Một chết trong lặng lẽ. Một chết trong đêm tối.
Nhưng triều đình… vẫn không dao động. Sinh mệnh ở nơi này, dù là hoàng tộc… cũng mỏng như tờ giấy.
Giữa đại điện rộng lớn, ánh sáng chiếu xuống long ỷ, nhưng lại không hề mang theo chút ấm áp nào.
Chỉ còn lại một người Đại hoàng tử Đường kinh : Đường Vận. Hắn như nắm chắc trong tay một điều gì đó. Hoàng đế có thể không hiểu hắn sao? Đủ tàn nhẫn, quyết đoán với cả huynh đệ ruột thịt của mình.
Ngoài hoàng cung. Phương Tĩnh đứng dưới bóng cây vẫn dùng gương mặt không liên quan gì đến hắn. Người hiểu Hàn Tuyết đã không thể an toàn thoát khỏi hoàng cung.
Sắc mặt hắn trầm xuống. Gió đêm thổi qua, vạt áo hắn lay động, nhưng ánh mắt lại lạnh đến đáng sợ.
“Đường Vận…”
Hắn khẽ lẩm bẩm, trong giọng nói không còn chút lười nhác thường ngày. Chỉ có tính toán. Và… nguy hiểm. Hắn hiểu rất rõ, việc Hàn Tuyết có thể giết được công chúa dễ dàng như vậy, tuyệt đối không phải do may mắn.
Đó là một cái bẫy. Một cái bẫy được giăng sẵn, chỉ chờ nàng bước vào. Mà người giăng bẫy, chính là đại hoàng tử.
Phương Tĩnh chậm rãi mở bức thư trong tay.
Chữ viết bên trong gọn gàng, lạnh lẽo, không mang theo chút cảm xúc nào. “Muốn người, hoàng tử Tây Kinh cả Bạch Hàn đều phải chết .”
Ngón tay hắn khẽ siết lại. Giấy trong tay nhăn nhúm. Quả nhiên… Mục tiêu cuối cùng, từ đầu đến cuối, chưa từng là Hàn Tuyết.
Mà là Bạch Hàn. Người này đã lội thân phận hoàng tử thất lạc của Đường Kinh rồi. Hắn chính là muốn ngôi vị hoàng đế đó.
Trong một gian phòng kín. Hàn Tuyết bị trói chặt hai tay, nhưng sắc mặt lại bình tĩnh đến lạ. Không vùng vẫy, hoảng loạn. Nàng chỉ lặng lẽ ngồi đó. Ánh đèn lay động, kéo dài bóng nàng trên tường.
Cửa mở ra, Đường Vận bước vào. Hắn không vội nói gì, chỉ đứng nhìn nàng một lúc lâu, ánh mắt sâu như vực.
“Ngươi không hỏi sao?” Hàn Tuyết không ngẩng đầu. “Có gì để hỏi sao?” Giọng nàng khàn nhẹ, nhưng không run.
Đường Vận khẽ cười. “Ngươi không tò mò… vì sao mình có thể giết muội muội ta dễ dàng như vậy?”
Lần này, Hàn Tuyết mới chậm rãi ngẩng đầu. Ánh mắt lạnh đến tận xương. “Ta không cần biết, chỉ cần người đó chết.”
Một câu nói đơn giản. Không hối hận. Không do dự. Đường Vận nhìn nàng, ánh mắt thoáng qua một tia thú vị. “Rất tốt.”
Hắn tiến lại gần, cúi xuống ngang tầm mắt nàng. “Ngươi… mới là quân cờ quan trọng nhất.Dùng để kéo một người ra khỏi vị trí mà hắn không nên đứng.”
Ánh mắt nàng khẽ dao động. Dù rất nhẹ. Nhưng vẫn không thoát khỏi ánh nhìn của hắn. “Bạch Hàn…” Hắn gọi tên đó, như đang thử phản ứng. Lần này, tay Hàn Tuyết khẽ siết lại. Rất khẽ.
Nhưng đủ để lộ ra đáp án. Đường Vận đứng thẳng dậy, ánh mắt lạnh hẳn. “Ngươi nghĩ… hắn sẽ đến cứu đệ tử mình không?”
Hàn Tuyết không trả lời. Đường Vận khẽ cười. “Ta nghĩ… hắn nhất định sẽ đến.” Hắn quay lưng rời đi, giọng nói vang lại trong không gian lạnh lẽo:
“Bởi vì… ngươi ở đây.” Cánh cửa đóng lại. Căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng. Hàn Tuyết chậm rãi nhắm mắt. Trong đầu, chỉ còn lại một hình ảnh.Một người mặc áo trắng, đứng giữa gió tuyết lạnh lùng, xa cách.
Người đến hay không, có quan trọng với nàng? Người kéo nàng ra nơi lạnh nhất đã mất. Nàng đã trả thù được rồi. Đã đủ rồi…
#hannablog #doctruyenonline #audiotruyen #truyencodainguoc #truyenhay #truyencotrang #webtruyen

