Chương 94 : Ước nguyện trở về cố hương

Trong phòng , ánh đèn lay động. Không khí nặng nề đến mức ngay cả tiếng gió ngoài hành lang cũng nghe rõ ràng.

Hoắc Tư dựa nửa người trên giường, sắc mặt tái nhợt. Cửa phòng khẽ mở, Hoắc Lãnh bước vào, phía sau là một vị thái y tóc bạc.

Hai huynh đệ nhìn nhau. Một người đứng thẳng như kiếm, một người yếu ớt như ngọn đèn trước gió.

Hoắc Tư khẽ cười, giọng nói khàn khàn:

“Huynh đã đến. Đã rất lâu chúng ta không gặp nhau rồi.” Hoắc Lãnh không đáp, chỉ ra hiệu cho thái y tiến lên.

Thái y cúi người hành lễ, sau đó bắt mạch. Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, chỉ còn tiếng hơi thở yếu ớt của người trên giường. Một lúc lâu sau, thái y chậm rãi buông tay.

Hoắc Lãnh hỏi thẳng: “Thế nào?” Thái y do dự một chút rồi chắp tay nói:

“Căn cơ bị tổn hại nghiêm trọng, nội thương chưa từng hồi phục. Khí huyết đã suy… e rằng không còn nhiều thời gian.”

Lời vừa dứt, căn phòng càng trở nên tĩnh lặng. Hoắc Lãnh không biểu lộ cảm xúc gì. Hắn có lẽ chưa từng hận Hoắc Tư, nhưng trong nhà đế vương không thể có tình cảm huynh đệ.

Hắn ngẩng đầu nhìn Hoắc Lãnh, ánh mắt bình tĩnh đến lạ.

“Huynh đến đây… chắc không chỉ để xem ta chết lúc nào.” Hoắc Lãnh nhìn thẳng hắn. “Ta sắp rời Đường Kinh.”

Hoắc Tư gật đầu. Hắn dừng một chút, giọng nói bỗng chậm lại:

“Ta cũng sẽ đi cùng huynh, còn muội ấy nữa.” Trong góc phòng là bài vị mang tên Hoắc Yến.

Hoắc Lãnh khẽ nhíu mày. Ánh mắt Hoắc Tư dịu xuống. “Ta muốn đưa muội ấy về Tây Kinh.”

Giọng hắn rất nhẹ. “Muội ấy sinh ra ở Tây Kinh, lớn lên ở Tây Kinh… không nên chết nơi đất khách.” Hoắc Tư lại cười, nụ cười mệt mỏi:

“Tình huynh đệ trong chốn thâm cung… ta hiểu rõ, vốn dĩ không tồn tại. Nhưng người ta yêu thương nhất… vẫn là muội ấy.”

Hắn khẽ nhắm mắt một lát rồi mở ra. “Ta muốn mang muội ấy về cố hương. Trở về Tây Kinh… gặp phụ vương.”

Trong giọng nói của hắn không còn oán hận, chỉ còn một sự bình thản kỳ lạ. Hoắc Lãnh đứng lặng hồi lâu.

Cuối cùng hắn hỏi: “Còn ngôi vị thì sao?” Hoắc Tư khẽ bật cười. “Huynh còn không hiểu ta sao?”

Hắn chậm rãi nói: “Từ nhỏ đến lớn… ta chưa từng muốn tranh. ” Hiện tại…” hắn khẽ ho một tiếng, “…cũng không thể tranh.”

Hoắc Lãnh không nói gì. Hoắc Tư nhìn hắn, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn:

“Sau này nếu huynh làm hoàng đế…Bằng hữu của ta Bạch Hàn… nếu có một ngày cần giúp đỡ. Xin huynh trưởng… có thể ra tay.”

Hoắc Lãnh nhìn hắn một lúc lâu rồi hỏi: “Ngươi tin ta sẽ đồng ý?”

Hoắc Tư mỉm cười. “Ta sẽ nói với phụ hoàng vài lời. Để huynh… an tâm kế vị.”

Trong phòng yên tĩnh. Ánh đèn lay động trên gương mặt hai người. Một người sắp chết. Một người sắp trở thành kẻ nắm quyền lực lớn nhất Tây Kinh.

Hoắc Lãnh nhìn Hoắc Tư rất lâu. Cuối cùng hắn chậm rãi nói : “Được.” Chỉ một chữ. Nhưng đủ.

Hoắc Tư khẽ thở ra. Hắn quay đầu nhìn về phía bài vị của nàng . “Hoắc Tư… và muội muội Hoắc Yến. Cảm kích huynh trưởng.”

Ngoài hành lang, gió đêm thổi qua. Bạch Hàn đứng bên ngoài cửa bóng áo bay lay động. Hắn sắp phải tiễn thêm một người bạn của mình . Có lẽ rời khỏi Đường Kinh đây sẽ là lần gặp cuối cùng.

#hannablog #blogtruyencotrang #doctruyenonline #truyencodainguoc #truyencodaihay #blogtruyen #audiotruyen

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *