Chương 90: Thức tỉnh

Khi Hàn Tuyết tỉnh lại, trời đã sang canh tư. Không có mộng dữ, cũng không có cơn đau xé thịt như nàng từng nghĩ. Chỉ là một khoảng trống rỗng lan dần trong lồng ngực, lạnh đến mức khiến nàng quên mất phải thở như thế nào.

Nàng nằm yên trên giường, mắt mở to nhìn trần nhà . Ánh lửa đèn lay động phản chiếu trong đáy mắt nàng, nhưng không để lại chút gợn sóng nào.

Khuôn mặt vốn đã lạnh nhạt, giờ đây càng như bọc thêm một lớp băng mỏng không sắc bén, không dữ dội, chỉ là… không còn sinh khí.

Trong đầu nàng, lúc này lại nhớ đến việc vân mệnh mà sư phụ từng nói. Nếu Hàn Vân cứu nàng , Hàn Vân sẽ phải hối hận. Có phải bây giờ sư tỷ hối hận lắm không? Nàng không tin chuyện bói toán đó, nhưng hiện tại vận mệnh như đã được sắp đặt.

Khi đó nàng không hiểu. Cũng không muốn hiểu. Giờ thì hiểu rồi.

Hàn Vân… vì nàng mà chết.

Không phải chết trong chiến trận, không phải chết vì đại nghĩa. Mà là bị kéo xuống vực sâu bởi số phận của nàng. Một số phận mà từ đầu đã không nên tồn tại.

Ngón tay Hàn Tuyết khẽ siết lại. Không run, không khóc. Chỉ là một động tác rất nhỏ, như muốn xác nhận rằng nàng vẫn còn sống.

Còn sống… để chứng kiến tất cả. Cửa phòng khẽ mở.

Phương Tĩnh bước vào. Trên người hắn vẫn còn mùi máu chưa kịp rửa sạch, ánh mắt mệt mỏi nhưng khi nhìn thấy nàng đã tỉnh, đáy mắt lập tức dâng lên một nỗi đau không che giấu.

Hắn ngồi xuống bên giường, nhìn nàng rất lâu.

“Hàn Tuyết…”

Nàng không đáp.

Ánh mắt nàng mở lớn, nhưng như đang nhìn xuyên qua hắn, nhìn về một nơi xa xôi chỉ mình nàng thấy được.

Phương Tĩnh hít sâu một hơi, rồi đột ngột dang tay ôm lấy nàng.

Cái ôm ấy không nhẹ nhàng, cũng không dịu dàng. Mà là một cái ôm chặt đến mức như sợ chỉ cần buông tay, người trong lòng sẽ tan biến.

“Ca ca sẽ trả thù cho muội.”

Giọng hắn khàn đi, từng chữ nặng như đè lên lồng ngực.

“Những kẻ nợ muội… ta sẽ đòi lại từng món.”

Hàn Tuyết mở to mắt.

Trong khoảnh khắc ấy, đồng tử nàng khẽ run. Nhưng môi vẫn mím chặt, không phát ra lấy một tiếng. Phương Tĩnh không nói thêm. Chỉ chậm rãi buông nàng ra, ánh mắt nghiêm nghị chưa từng có.

“Muội là muội ruột của ta. Ta còn sống, sẽ không để ai chạm vào muội. Hoàng gia Đường Kinh… đã thiếu nợ ta và muội.”

Lúc này, Hàn Tuyết mới hiểu. Vì sao người này luôn xuất hiện đúng lúc. Vì sao hắn âm thầm giúp nàng, che chắn nàng, dù nàng chưa từng cho hắn bất cứ thứ gì.

Hóa ra… nàng vẫn còn người thân. Nhưng cũng chính lúc này, nàng lại mất đi một người thân khác.

Đêm đó, Hàn Tuyết không ngủ.

Nàng cứ mở mắt nhìn màn đêm dày đặc ngoài cửa sổ. Không nước mắt, không nức nở. Chỉ có ký ức, từng mảnh từng mảnh ùa về.

Hàn Vân từ ngày nhỏ nắm tay nàng đi trong tuyết. Mọi thứ dịu dàng, tốt đẹp yêu thương người tỷ tỷ ấy đều dành cho nàng. Dù nàng có lạnh lùng đến đâu. Người vẫn luôn mỉm cười nói: ” Chỉ cần muội sống là tốt rồi.”

Trong bóng tối, gương mặt dịu dàng ấy tan biến, thay vào đó là một gương mặt khác xấu xí, kiêu ngạo, ánh mắt ngập tràn khinh miệt. Công chúa Đường Kinh.

Hàn Tuyết chậm rãi nhắm mắt, rồi lại mở ra. Lần này, trong mắt nàng không còn trống rỗng nữa. Chỉ còn lại một tầng băng lạnh lẽo, sâu không đáy. Có lẽ… ta phải thức tỉnh rồi.

Không cần biết vị ca ca này sẽ đưa nàng đi đâu. Không cần biết con đường phía trước còn bao nhiêu máu. Chỉ cần một điều. Giết được Đường Như.

Những thứ còn lại… không quan trọng nữa. Ngoài trời, tuyết vẫn rơi. Có lẽ số phận nàng gắn liền với tên mà sư phụ đặt cho nàng lạnh lẽo và cô độc.

#hannablog #truyencodainguoc #blogtruyen #phutuyetmaytan #audiotruyen #doctruyenonline #blogviettruyen #truyencodaihay

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *