Chương 47: Mở màn Thanh Âm Tự
Sáng sớm, sương còn chưa tan hẳn.
Ta bước lên xe ngựa, bên cạnh là Lương Tuyết. Bà ta khoác áo choàng màu nhạt, gương mặt dịu dàng như thường. Điều kì lạ là hôm nay Hạ Lan cũng muốn đi theo. Không khí trên xe yên lặng đến kì lạ.
“Tiểu thư,” nữ hầu hạ giọng, “chuyến đi này… có gì đó không ổn.”
Ta khẽ mỉm cười.
“Ta biết.”
Nếu không có âm mưu, Hạ phu nhân đã không vội vàng cho ta rời phủ đến vậy. Một chuyến đi thắp nhang cầu phúc nghe thì quang minh chính đại, nhưng lại là cái cớ hoàn hảo để xảy ra “sự cố”.
Xe ngựa lăn bánh ra khỏi Hạ gia.
Ta ngồi thẳng lưng, tay đặt hờ trên gối, ánh mắt nhìn qua khe rèm. Con đường ra ngoại thành hôm nay yên ắng đến lạ. Không có nhiều người qua lại, càng không thấy bóng hộ vệ quen thuộc.
Quả nhiên.
“Hạ gia đúng là chu đáo,” ta khẽ nói, giọng bình thản, “ Mẫu thân người hầu cận hôm nay có phần hơi lạ mặt với con.”
Lương Tuyết vẫn vẻ mặt mẫu tử thâm tình cười nhẹ: ” Cả nhà họ Hạ đều là thân phận nữ nhi, lâu nay mới đi ra khỏi phủ xa như vậy. Mẫu thân cũng nhờ thêm nhiều hầu cận để bảo vệ mẫu tử ta được tốt hơn.”
Trong lòng ta chỉ có thể suy nghĩ: “Nếu bọn họ đã dựng sân khấu, ta cũng không thể để họ diễn một mình.”
Xe đi được nửa canh giờ thì dừng lại. Phu xe quay đầu, khom lưng nói:
“ Phu nhân,tiểu thư, phía trước có đoạn đường sạt lở, không thể đi tiếp. Phải vòng qua con đường rừng bên cạnh.”
Lương Tuyết vừa định lên tiếng thì ta đã gật đầu trước.
“Vòng đi.”
Hắn ngẩng lên nhìn ta, ánh mắt thoáng chần chừ như không ngờ ta lại đồng ý dễ dàng như vậy.
Xe ngựa rẽ vào đường rừng.
Cây cối rậm rạp, ánh sáng thưa thớt, gió thổi qua mang theo mùi ẩm lạnh. Chưa đi được bao xa, bánh xe bỗng khựng lại, rồi nghiêng hẳn sang một bên.
Một tiếng rắc khô khốc vang lên.
Trục xe gãy.
Lương Tuyết kêu lên một tiếng, còn ta thì bình tĩnh đến lạ.
“Xem ra,” ta khẽ thở dài, “vận khí hôm nay không tốt.”
Phu xe vội nhảy xuống, lắp bắp:
“Phu nhân, các vị tiểu thư thứ lỗi! Tiểu nhân… tiểu nhân không ngờ”
“Không sao.” Ta ngắt lời hắn. “Ngươi đi tìm người giúp sửa xe đi.”
Hắn do dự.
“Ngay bây giờ.” Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh nhìn không cho phép phản bác. Hắn vội vã rời đi, bóng dáng nhanh chóng khuất sau rừng cây. Không gian lập tức yên tĩnh đến đáng sợ.
Lương Tuyết ghé sát ta, giọng nói nhẹ:
“Con không sợ… chỉ còn chúng ta.”
Ta gật đầu. Nắm tay từ mẫu nói khẽ: ” Có mẫu thân và muội muội ở đây sao con phải sợ.”
Quả nhiên, chưa đầy nửa khắc sau, tiếng bước chân vang lên từ phía trước. Không vội, không gấp rất có trật tự.
Ba nam nhân mặc thường phục bước ra. Ánh mắt bọn họ lướt qua ta, mang theo thứ ánh nhìn khiến người ta buồn nôn.
“Vị cô nương,” một kẻ cười nhạt, “đường rừng nguy hiểm, để bọn ta hộ tống nhé?”
Ta lặng lẽ quan sát bọn họ.
Không phải sơn tặc. Bước chân quá nhẹ, ánh mắt quá tỉnh táo. Đây là người được huấn luyện và được trả tiền.
Ta chậm rãi đứng dậy khỏi xe. “Được.” Ta nói. Cả Lương Tuyết , Hạ Lan lẫn bọn họ đều sững người.
Ta bước xuống đất, chỉnh lại tay áo, ánh mắt bình thản đến lạnh.
“Nhưng trước đó,” ta nhìn thẳng vào kẻ đứng giữa, “các ngươi nên nghĩ cho kỹ.”
Hắn cau mày. “Nghĩ cái gì?” Ta cong môi cười nhạt. “Nghĩ xem… ai mới là người thật sự muốn các ngươi chết.”
Ngay lúc ấy, một tiếng huýt gió xé gió vang lên. Từ trên tán cây, bóng người liên tiếp đáp xuống.
Nhanh. Chuẩn. Không một động tác thừa. Ba kẻ kia còn chưa kịp phản ứng đã bị khống chế gọn gàng.
Người đứng trước mặt ta khoanh tay, cúi đầu:
“Thuộc hạ đến chậm, xin tiểu thư trách phạt.” Ta thở ra một hơi.
“Không chậm.” Ta nói. “Vừa đủ để bọn họ lộ mặt.”Ta quay sang nhìn ba kẻ bị trói quỳ dưới đất, ánh mắt không chút thương xót.
“Về nói với người thuê các ngươi,” ta nhẹ giọng, “Trò này… không đủ cao tay, nên bày ra trò khác mới mẻ hơn.”
Ta chỉ nhìn hai mẹ con nhà họ Hạ này một lượt rồi nói : ” Bọn cướp này đúng là không hiểu nhà họ Hạ này.
Nếu muốn bắt làm con tin phải bắt đủ ba người hoặc bắt lấy chủ mẫu nhà họ Hạ. Không biết ai có thù với nữ nhi làm liên lụy đến mẫu thân và tiểu muội. Con thật đáng trách.”
Mưu kế yếu đuối thế này không biết ai đã nghĩ ra. Lương Tuyết không thể là một người có kế thấp kém đến vậy.
Lương Tuyết nhìn Hạ Lan nét mặt thâm trầm. Khi xuống xe cứ nắm lấy tay ta: ” Làm con hoảng sợ rồi, đến cửa phật thanh tịnh chắc chắn con sẽ cảm thấy đỡ sợ hơn. Khi về đến Hạ gia ta nhất định nói với lão gia để người truy xét bọn người đó.”
Cuối cùng cả ba chúng ta đã đến Thanh Âm tự. Đúng là một nơi thanh tịnh, cảnh đẹp đến mức ta muốn nhìn mãi. Nhưng nơi này có lẽ mới là chốn mưu kế của vị phu nhân Hạ gia.
Ra chiêu thế nào thì ta đành tiếp chiêu đến đó. Hy vọng là một trò gì đó mới mẻ hơn. Chứ không phải là những kịch bản truyền hình cũ rích về việc muốn hủy hoại danh tiết của ta ở nơi thanh tịnh, phong cảnh tuyệt đẹp này.
#truyenxuyenkhong #hannablog #hanguyet #audiotruyen #blogdoctruyenonline #truyenxuyenkhonghay

