Chương 93 : Điều kiện

Trong cung Tây khách viện, đèn vẫn chưa tắt.

Hoắc Lãnh khoác áo ngoài, đứng trước bàn trà, lưng thẳng nhưng sắc mặt không giấu được mệt mỏi. Đêm trước khi vào cung có quá nhiều ám vệ muốn giết hắn.

Đường Kinh tuyệt đối không phải nơi có thể ở lâu. Dù đã phòng bị nhưng hết lượt ám sát này đến ám sát khác. Lúc đến cung hắn mới được nghỉ ngơi một chút.

Tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang.

“Điện hạ.” Giọng nói trầm ổn. Hoắc Lãnh quay đầu.

Bạch Hàn đứng dưới ánh đèn, y phục chỉnh tề, thần sắc điềm tĩnh đến gặp Hoắc Lãnh.

“Ngươi là ai? Là người muốn đến giết ta sao? ” Hoắc Lãnh khẽ cười, nhưng ánh mắt không có ý cười.

Ta không thể giết người trong cung một cách đường hoàng như vậy. Hoàng thượng cử ta đến để bảo vệ điện hạ.Tại hạ Bạch Hàn .”

Hắn bước tới, đặt tay lên bàn trà, ánh mắt thẳng thắn:

“Ta có kế sách. Có thể bảo đảm người rời Đường Kinh an toàn, sống sót trở về Tây Kinh.”

Hoắc Lãnh khẽ nheo mắt : “Đổi lại là gì?”

“Hoắc Tư.” Hai chữ vừa dứt, không khí trong phòng lập tức trầm xuống. “Ta cần đưa Hoắc Tư rời khỏi Đường Kinh, an toàn đến Tây Kinh.”

Bạch Hàn nói tiếp, giọng bình tĩnh nhưng kiên quyết : “Đây là điều kiện duy nhất.”

Hoắc Lãnh im lặng. Hắn không phải kẻ ngu ngốc. Hoắc Tư hiện tại thương thế chưa lành, căn cơ bị tổn hại, hoàn toàn không còn khả năng tranh đoạt ngôi vị với hắn. Nhưng… Hoắc Tư lại là người mà phụ hoàng yêu thương nhất.

Hoắc Lãnh chậm rãi nói : “Nếu ta không thể mang Hoắc Tư trở về, dù có sống sót… phụ vương cũng chưa chắc hài lòng.”

“Ta biết.” Bạch Hàn gật đầu. “Cho nên ta mới đến.” Hắn nhìn thẳng Hoắc Lãnh:

“Điện hạ mang theo ám vệ, nhưng Đường Kinh có quá nhiều người muốn người chết. Chỉ cần một sơ suất, cũng khó lòng bảo đảm người không bị thương hay còn mạng.”

Hoắc Lãnh nắm chặt tay. Bạch Hàn không thúc ép, chỉ nói một câu cuối cùng:

“Ta có thể bảo đảm hai người đều sống. Nhưng chỉ có thể bảo đảm… nếu đi cùng nhau.” Rất lâu sau, Hoắc Lãnh mới lên tiếng.

“Ta đồng ý để Bạch Tiên sinh bảo vệ.” Hắn ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén : “Nhưng trước khi rời đi, ta muốn gặp Hoắc Tư.”

Bạch Hàn cũng không ngạc nhiên. Hoắc Lãnh nói rất rõ ràng: ” Làm huynh trưởng thăm đệ của mình không phải rất bình thường sao? “

” Hoắc Tư hiện tại như ngọn đèn trước gió, e rằng cũng không sống được quá lâu. Người đó chỉ muốn về quê hương cùng với muội của mình. Chắc chắn sẽ không làm hỏng việc của người.”

Bạch Hàn trầm mặc trong giây lát như hồi tưởng cũng như thương tiếc cho bằng hữu của mình. Người chỉ gật đầu trước vị hoàng tử Tây Kinh rồi xoay người rời đi.

Khi cánh cửa khép lại, Hoắc Lãnh đứng yên tại chỗ, ánh đèn kéo dài bóng hắn trên mặt đất cao lớn, cô độc, và không còn đường lui. Tình huynh đệ chốn thâm cung vốn chưa từng tồn tại cũng không thể tồn tại.

Ở một nơi khác trong hoàng cung, Hoắc Tư đang chờ một cuộc gặp mà hắn chưa biết sẽ định đoạt số phận mình ra sao. Mọi chuyện còn lại chỉ cần Bạch Hàn ra mặt.

Người chỉ việc nằm chờ về Tây Kinh, gặp phụ vương sau đó…cùng muội muội ra đi tại quê hương của mình.

#hannablog #truyencodainguoc #truyencotranghay #phutuyetmaytan #audiotruyen #doctruyenonline

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *