Chương 95 : Bóng đêm trong hoàng cung

Đêm xuống, hoàng cung chìm trong tĩnh lặng lạnh lẽo. Ánh trăng mỏng như lưỡi dao treo lơ lửng trên mái ngói lưu ly, soi xuống những hành lang dài.

Hàn Tuyết cúi đầu, khoác trên mình bộ y phục tì nữ thô sơ, bước đi giữa hàng người đang thay phiên trực đêm. Mùi trầm hương nhàn nhạt len vào từng hơi thở, nhưng không thể che đi sự ngột ngạt trong lồng ngực.

Phương Tĩnh đã giúp nàng vào cung. Hắn nói một câu trước khi người rời đi: “Canh ba, ca chờ muội ở cửa Đông. Nếu muội không ra… ta sẽ vào .”

Nàng không quay đầu lại. Nang chính là không thể do dự. Hàn Vân… đã chết.

Bước chân Hàn Tuyết dừng lại trước một hành lang rẽ vào nội điện. Ánh đèn bên trong sáng hơn những nơi khác. Tiếng nói chuyện khe khẽ vọng ra.

Nàng nép vào góc tối. “…Hoắc Lãnh sắp rời Đường Kinh, bổn cung nhất định phải gặp người đó vào ngày mai. Ngươi đi sắp xếp .” Giọng nữ lạnh lẽo vang lên nàng liền nhận ra ngay. Chính là giọng Đường Như.

Một người khác thấp giọng hỏi: “Công chúa, nô tì hiểu rõ, sẽ đi sắp xếp?”

Bản thân nàng tay siết chặt , kẻ thù trước mắt … Đêm nay công chúa Đường Kinh nhất định phải chết.

Khuôn mặt Hàn Vân hiện lên trong đầu ,máu, ánh mắt tuyệt vọng, và bàn tay lạnh dần đi trong tay nàng. Trái tim Hàn Tuyết như bị bóp nghẹt.

Ánh đèn chiếu lên gương mặt nàng. Đường Như ngồi giữa góc phòng, y phục hoa lệ. Nhưng dung nhan nàng ta bị huỷ hoại đến mức không thể nhận ra.

Đường Như nhìn nàng trên xuống dưới, khẽ nhíu mày: “Là ngươi” Khoảng cách giữa nàng và kẻ thù thu hẹp trong chớp mắt.

Đường Như vừa định mở miệng nhưng không thể. Hàn Tuyết một nhát, nhanh, gọn, không do dự. Lưỡi dao cắm thẳng vào ngực nàng ta. Máu bắn ra, nhuộm đỏ vạt áo Hàn Tuyết.

Ánh mắt Đường Như mở lớn, không tin nổi. Nàng ta há miệng như muốn nói gì đó… nhưng không kịp nữa. Thân thể mềm nhũn đổ xuống. Lúc này thị nữ thân cận đến nơi miệng cũng lập tức há to nhưng phản ứng vô cùng nhanh nhạy. “Có thích khách, bắt lấy nàng ta !!!

Nàng lao qua từng hành lang, né tránh thị vệ. Nhưng rất nhanh, người nhận ra quá dễ dàng để giết một vị công chúa. Dễ dàng đến mức bất thường. Những lối đi như được mở sẵn. Những đội tuần tra như vô tình bỏ qua.

Một cảm giác lạnh lẽo bò lên sống lưng. Không đúng. Hoàn toàn không đúng. Có kẻ muốn nàng giết vị công chúa này, nhưng mục tiêu có thể là…

Ngay khoảnh khắc nàng dừng lại, một luồng nội lực mạnh mẽ ập đến từ phía sau. Hàn Tuyết xoay người đỡ, nhưng vẫn bị đánh lùi mấy bước. Cổ họng dâng lên vị tanh.

Một bóng người từ trong bóng tối bước ra. Y phục đen, khí tức lạnh lẽo. Là hắn đại hoàng tử Đường Kinh , Đường Vận. Chân hắn , với thân thủ này rõ ràng chân người này… Hắn nhìn nàng, ánh mắt như nhìn một con mồi đã rơi vào bẫy.

“Cuối cùng cũng đến.” Giọng hắn trầm thấp. Nàng siết chặt chuôi dao, cố giữ vững thân thể. Nhưng chỉ qua một chiêu, bản thân đã hiểu rõ nàng không phải đối thủ của hắn.

Hàn Tuyết bị đánh ngã xuống đất. Thanh dao rơi khỏi tay, lăn xa. Một bàn tay lạnh lẽo siết lấy cổ tay nàng không thể nhúc nhích. Đường Vận cúi xuống nhìn nàng, ánh mắt sâu không thấy đáy.

“Ngươi nghĩ… mình có thể giết người rồi rời khỏi hoàng cung sao?”

Hắn khẽ cười. “Ta đã chờ nàng rất lâu rồi.” Một câu nói khiến tim nàng chợt lạnh.

“Chờ ta.”

Hắn gật đầu, giọng nói chậm rãi: “Một quân cờ… đủ sắc để đối phó với Bạch Hàn tiên sinh..”

Đường Vận đứng thẳng dậy, ra hiệu cho thị vệ. Những sợi dây trói siết chặt cổ tay ,nàng không vùng vẫy vô ích nữa.

Chỉ ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm trên cao. Canh ba… chắc đã đến rồi. Phương Tĩnh… Muội e rằng, không thể ra ngoài nữa.

Giết được người cần giết , đúng lúc nàng đi tìm người tỷ tỷ ấm áp che chở nàng giữa mùa đông trên núi tuyết khi xưa.

Không có Hàn Vân, nàng cảm giác thế giới này không hề có sự ấm áp, chỉ tồn tại cái lãnh lẽo thấu xương mà thôi.

#hannablog #truyencodai #blogtruyen #audiotruyen #doctruyenonline #truyencodainguoc #phutuyetmaytan #blogviettruyen #truyenhay

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *