“Trước ngày thành thân, ta sẽ cho hai người biết thế nào là tự đào hố chôn mình.”
Vở kịch này, ta đã sẵn sàng vào vai. Nhưng kết cục ta mới là người viết.
" Cỏ dại cũng là hoa, khi bạn đã hiểu chúng". A.A Milne

“Trước ngày thành thân, ta sẽ cho hai người biết thế nào là tự đào hố chôn mình.”
Vở kịch này, ta đã sẵn sàng vào vai. Nhưng kết cục ta mới là người viết.

Khi Hàn Tuyết tỉnh lại, trời đã sang canh tư. Không có mộng dữ, cũng không có cơn đau xé thịt như nàng từng nghĩ. Chỉ là một khoảng trống rỗng lan dần trong lồng ngực, lạnh đến mức khiến nàng quên mất phải thở như thế nào.

Thẩm Tâm khẽ cười, nụ cười rất nhạt, như thể đã sớm đoán được.
“Không nhớ cũng không sao.”
“Vì dù nàng có nhớ hay không… thì nàng vẫn là người của ta.”

Tuyết phủ dày đến mức cả khu rừng như hóa thành cõi chết. Mọi âm thanh đều bị nuốt vào khoảng lạnh lẽo trắng xóa ấy. Bạch Hàn đi từng bước xuyên qua rừng cây, áo choàng đẫm tuyết, mỗi bước chân chẳng còn vẻ phong đạm, nhàn nhạt như xưa.

Trên lưng ngựa, Hàn Tuyết nằm bất động. Khói độc khiến nàng hôn mê, nhưng trái tim nàng vẫn đập mạnh, như muốn bứt khỏi lồng ngực để quay lại nơi ấy.
Phương Tĩnh cúi xuống, vuốt nhẹ vết máu nơi má nàng vết rạch dài mà Đường Như để lại, đỏ tươi trên nền da trắng như tuyết.

Con muốn điều gì, yêu thương ai, lấy ai đều nên vì bản thân mình. Mẫu thân và Hạ Nhi đều mong con hạnh phúc. Đừng vì thù hận mà mất đi hạnh phúc của chính mình. Mẫu thân và Hạ Nhi sẽ luôn bên cạnh bảo vệ con.”

Ta trở về phòng, khép cửa lại, ngồi bên ngọn đèn dầu vẫn chưa tắt. Bóng sáng mờ trên mặt bàn, hắt lên khuôn mặt ta những suy nghĩ không thể chấm dứt. Từ lúc nào ta đã lún sâu vào nơi cổ đại này. Muốn tìm được đường thoát thân sống yên ổn cũng không thể.

“Lão Lý à… Không ngờ kẻ nói nhiều nhất lại chết trước. Không lâu nữa, chắc tới lượt ta thôi.
Người ít nói như lão Bạch, xem ra đúng là sống dai thật đấy. Kiếp sau, ba chúng ta hẹn nhau sống thọ hơn một chút nhé.”

Nhưng khi vừa đến gần, giọng nữ nhân vang lên khiến bước chân ta khựng lại. Đây là phía sau dãy phòng thường chỉ có tên Thẩm Tâm phụ trách hay lui đến.
“Chàng còn định giấu đến bao giờ?”

Trên môi hắn vẫn còn vương một nụ cười, nhẹ như thể rốt cuộc hắn cũng được yên bình.
Khoảnh khắc ấy, Hàn Tuyết không hiểu vì sao sự lạnh nhạt trong tim tan biến. Một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống, lăn qua gò má, rơi xuống bàn tay lạnh giá của hắn.