Hoàng đế không đáp, chỉ chậm rãi đặt tiếp một quân cờ. “Hoắc Tư và Hoắc Lãnh phải trở về Tây Kinh an toàn.”
Không khí trong phòng lập tức yên tĩnh, Đường Vận nhìn bàn cờ. Hoàng đế cười. “Trẫm chỉ đang dạy con cách làm hoàng đế.”

" Cỏ dại cũng là hoa, khi bạn đã hiểu chúng". A.A Milne

Hoàng đế không đáp, chỉ chậm rãi đặt tiếp một quân cờ. “Hoắc Tư và Hoắc Lãnh phải trở về Tây Kinh an toàn.”
Không khí trong phòng lập tức yên tĩnh, Đường Vận nhìn bàn cờ. Hoàng đế cười. “Trẫm chỉ đang dạy con cách làm hoàng đế.”

Ta khẽ cười. Xem ra cơn bão này cuối cùng cũng tới rồi. Vừa bước vào chính sảnh, ta còn chưa kịp hành lễ. “Bốp!”
Một cái tát mạnh giáng xuống mặt ta, tai ta hơi bị ù ù, khóe môi lập tức nếm được vị tanh của máu.Lực đạo này là dùng bao nhiêu phần công lực mà đánh vậy ?

Vậy mà Phương Tĩnh đã chuẩn bị sẵn đường lui. Người nọ tiếp tục nói: “Chủ nhân từng nói. Nếu có một ngày người phải dùng đến lối đi này. Vậy chứng tỏ ngài ấy không còn nữa.”

Nàng ta đưa tay che cổ, hô hấp bắt đầu gấp gáp. “Hạ tiểu thư?” Có người kinh hô. Ta hơi nheo mắt. Kịch hay bắt đầu rồi.
Trên phần da cổ trắng nõn của Hạ Lan, từng mảng đỏ nhanh chóng lan ra. Chỉ trong vài nhịp thở, gương mặt vốn thanh tú đã nổi đầy những vết sưng đỏ đáng sợ.

Mà nơi khóe môi hắn. Máu đen vẫn không ngừng chảy xuống. Giọt nước mắt nóng từ đâu lăn trên má lạnh đi Hàn Tuyết. Bạch Hàn nhìn sắc trời , quả nhiên quẻ bói ứng nghiệm nàng vẫn an toàn. Nhưng Phương Tĩnh là người thế mạng…

“Giữ mạng cho người đến tối nay.” Không gian chợt im lặng. Đường Vận bật cười. Tiếng cười lạnh đến tận xương. “Ta giữ mạng cho hắn…” Hắn cúi xuống, ánh mắt áp sát nàng.

“Muội muốn giết ta hay muốn làm ô danh ta… đều không thể.” Ta khẽ nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt nàng ta.
“Cái tát này… chỉ là tiền lãi. Còn vốn… muội vẫn chưa trả xong đâu.”

Tin công chúa Đường Như bị ám sát lan ra khắp hoàng cung, nhưng không hề có cảnh hỗn loạn như người ta tưởng. Sáng hôm sau, triều đình vẫn thiết triều như thường lệ.
Chỉ là khi tấu chương vừa dâng lên, hoàng thượng khẽ nhắm mắt, giọng nói trầm xuống, chỉ nói đúng một câu:

Đường Như nhìn nàng trên xuống dưới, khẽ nhíu mày: “Là ngươi” Khoảng cách giữa nàng và kẻ thù thu hẹp trong chớp mắt.
Đường Như vừa định mở miệng, một nhát, nhanh, gọn, kông do dự. Lưỡi dao cắm thẳng vào ngực nàng ta. Máu bắn ra, nhuộm đỏ vạt áo Hàn Tuyết.

“Ta cũng sẽ đi cùng huynh, còn muội ấy nữa.” Trong góc phòng là bài vị mang tên Hoắc Yến.
Hoắc Lãnh khẽ nhíu mày. Ánh mắt Hoắc Tư dịu xuống. “Ta muốn đưa muội ấy về Tây Kinh.”