Chương 101 : Tin tức ban hôn
Đường núi quanh co, rừng sâu tĩnh lặng. Đoàn người của Bạch Hàn đã rời Đường Kinh ba ngày.
Hoắc Tư và Hoắc Lãnh ngồi trong xe ngựa, ngoài mặt bình thản nhưng chưa từng buông lỏng cảnh giác. Mỗi lần xe dừng nghỉ, thị vệ Tây Kinh đều thay phiên canh gác.
Bạch Hàn cưỡi ngựa đi phía trước.Ánh mắt hắn chậm rãi quét qua rừng cây hai bên đường. Rõ ràng có người theo dõi nhưng mãi không hề có hành động gì.
Ngay từ ngày đầu tiên rời kinh, hắn đã phát hiện có người âm thầm bám theo. Bọn họ thay phiên đổi vị trí, che giấu khí tức rất khéo. Nếu không phải nội lực của hắn vượt xa người thường, e rằng cũng khó lòng nhận ra.
Hoắc Lãnh ra khỏi xe ngựa, người thúc ngựa đến cạnh Bạch Hàn : “Có chuyện gì?”
“Người cũng phát hiện rồi?” Bạch Hàn nhìn về phía cánh rừng xa xa. Hoắc Lãnh cau mày. “Nếu là phục binh của Đường Kinh, vì sao mãi không động thủ?”
Bạch Hàn không trả lời ngay. Chính hắn cũng đang suy nghĩ câu hỏi ấy. Nếu muốn giết Hoắc Tư và Hoắc Lãnh thì đây là cơ hội tốt nhất.
Nhưng bọn chúng chỉ theo dõi. Giống như đang xác nhận điều gì đó. Hay bọn chúng muốn đợi một tin tức , ám hiệu rồi mới ra tay.
Một cảm giác bất an âm thầm dâng lên trong lòng hắn. Ánh mắt Bạch Hàn khẽ trầm xuống. Hắn nhớ đến Hàn Tuyết.Nàng đã rời khỏi Đường Kinh trước hắn. Người đã được cứu ra khỏi mật thất, Bạch Hàn luôn nhờ thế lực còn lại của Lý Nhạt âm thầm theo dõi bảo vệ nàng.
Ngoài thành Đường Kinh, một ngôi mộ nhỏ nằm cô độc dưới chân núi.Trước mộ chỉ đặt một tấm bài vị, hai chữ Phương Tĩnh được khắc ngay ngắn.
Không có quan tài, cũng không có hài cốt. Bởi thi thể của Phương Tĩnh đang ở trong phủ Đường Vận. Hàn Tuyết lặng lẽ quỳ trước bài vị. Nàng nhẹ nhàng lau từng hạt bụi trên mặt gỗ.
“Ca ” Giọng nói rất khẽ. Gió núi thổi qua, lá cây xào xạc giống như có người đang lặng lẽ đáp lời. Khóe môi Hàn Tuyết nở một nụ cười chua xót.
Nếu hôm đó không phải vì cứu nàng, Phương Tĩnh sẽ không mất mạng. Với tài trí của huynh ấy sao lại không thể giữ mạng cho cả hai. Thù nhà huynh vẫn chưa báo xong, sao lại mang trách nhiệm nặng nề này để lại cho ta?
Hàn Tuyết cúi đầu thật lâu. Người hầu bên cạnh Phương Tĩnh lặng lẽ: ” Chủ nhân đã chết, người nói rằng thù này Hàn cô nương không cần phải báo. Đường Vận trúng độc chắc chắn không thể sống lâu.
Loại độc này tưởng chừng như có thê áp chế. Nhưng khi phát bệnh sẽ trở nên quá muộn. Hoàng đế Đường kinh sẽ không còn ai giao lại ngôi vị. Cô độc một mình. Người duy nhất kế vị cũng không muốn . Đây là hình phạt tốt nhất.”
Thì ra, nàng cười giễu bản thân, Phương Tĩnh hiểu nàng. Nhưng nàng lại chưa từng hiểu hắn. Đúng lúc ấy, một giọng nói vang lên phía sau.
“Hàn cô nương.” Nàng chậm rãi đứng dậy. Hơn hai mươi hắc y nhân đã lặng lẽ bao vây xung quanh.Dù nàng không muốn tìm hắn. Người đó vẫn là muốn bám riết không buông tha nàng. Không ngờ thế lực , trí lực của hắn đến mức độ này. Không lâu đã có thể tìm thấy được nàng.
Người dẫn đầu khom người :“Đại hoàng tử cho mời.” Hàn Tuyết nhìn lướt qua bốn phía. Nàng hiểu rất rõ.Với tình hình này, dù có liều mạng cũng không thể thoát.
Huống hồ,nếu nàng chống cự, những người đang âm thầm bảo vệ nàng cũng sẽ vì thế mà mất mạng.Rất nhiều người phía sau tiến đến muốn bảo vệ nàng. Người của Phương Tĩnh, Lý Nhạt…
Nàng khẽ nhắm mắt, mọi chuyện nên có lúc phải kết thúc. Dù có lỗi với ca , nhưng nàng không còn ý muốn sống tiếp. Có lẽ nàng sẽ sớm gặp được Hàn Vân, Phương Tĩnh, phụ mẫu và cả Lý Nhạt.
Hàn Tuyết mở mắt, bình tĩnh nói: “Ta đi cùng các ngươi.” Đám hắc y nhân đều sững sờ.Bọn họ vốn tưởng sẽ phải trải qua một trận ác chiến. Nếu thật sự phân cao thấp, họ chưa chắc chiếm được thế thượng phong.
Hàn Tuyết quay đầu nhìn bài vị lần cuối, trong lòng thầm nói:“Ca, xin huynh thứ lỗi cho muội. Nếu lần này có thể đổi lấy việc không còn ai vì muội mà chết. Muội nguyện đi. “
Nàng nhìn xung quanh người muốn bảo vệ nàng : ” Các người hãy về đi, không còn nhiệm vụ nào. Nếu các người muốn cố quyết chiến ở đây. Thì cuối cùng chỉ nhận được một cái xác của ta thôi.”
Nói xong, nàng lặng lẽ bước theo đám người. Bóng dáng dần khuất sau con đường núi.Chỉ còn cành hoa trắng trước bài vị khẽ lay động trong gió.
Ngay lúc này, đêm tối thanh tịnh. Bạch Hàn đã nhận tin tức từ người của Lý Nhạt.Một đạo thánh chỉ từ hoàng cung truyền khắp Đường Kinh. Hoàng đế ban hôn,Đại hoàng tử Đường Vận sẽ thành thân với Hàn Tuyết được của hành sau bảy ngày. Vô cùng gấp rút.
Tin tức vừa truyền ra, cả kinh thành chấn động. Mọi người dân đều đồn rằng , dù nữ nhân này không danh tiếng, hay quyền thế .Nhưng người được chính hoàng đế ban hôn cho vị hoàng tử sắp kế vị, tuyệt đối không phải một nữ tử bình thường.
Trong đại hoàng tử phủ. Đường Vận đứng trước cửa sổ, nhìn tờ thánh chỉ trên bàn .Thuộc hạ bước vào hành lễ: “Điện hạ, mọi chuyện đã chuẩn bị xong.”
Đường Vận khẽ gật đầu. “Còn việc tìm thêm danh y xem độc của ta đã loại bỏ hẳn chưa thế nào? Thuộc hạ đáp : ” Ngày mai nhiều danh y sẽ yết kiến điện hạ . Chắc chắn độc sẽ được tiêu trừ.”
Lần này thành hôn e rằng không dễ dàng. Hàn Tuyết chắc chắn vẫn muốn giết hắn dù thiên hạ có đại loạn. Còn Bạch Hàn lại có lựa chọn thế nào, vẫn là một ẩn số.
Chất độc trên người hắn dù được giải trừ nhưng vẫn không thể yên tâm. Người như Phương Tĩnh , dùng cả sinh mệnh để đánh đổi. Sao có thể dùng một loại độc giải dễ dàng như vậy.
Đi trên con đường muốn thành đế vương đã sắp hạ màn. Hắn nhất định không thể có sai sót…
#hannablog #truyencodainguoc #blogtruyen #doctruyenonline #audiotruyen #webtruyen #truyencodaihay #tatuaaudio

