Chương 100 : Ván Cờ Của Đế Vương

Đêm khuya, một thái giám già bước vào phủ đại hoàng tử, khom người hành lễ. “Điện hạ, bệ hạ triệu kiến.” Đường Vận đang xem bản đồ bố trí phục binh. Nghe vậy, ánh mắt hắn khẽ động. Cuối cùng vẫn đứng dậy.

Không ai biết cuộc triệu kiến này kéo dài suốt hơn hai canh giờ. Ngự thư phòng, mùi đàn hương thoang thoảng, hoàng đế ngồi bên bàn cờ.

Trước mặt là một bàn cờ đã bày sẵn phân nửa., nghe tiếng bước chân nhưng người cũng không ngẩng đầu.

“Ngồi đi.” Đường Vận bình tĩnh ngồi xuống đối diện. Hoàng đế đặt một quân cờ trắng xuống bàn.

“Nghe nói ngày mai con sẽ đích thân ra khỏi kinh thành?” Đường Vận cười nhạt. “Phụ hoàng quả nhiên tin tức linh thông.”

Hoàng đế không đáp, chỉ chậm rãi đặt tiếp một quân cờ. “Hoắc Tư và Hoắc Lãnh phải trở về Tây Kinh an toàn.”

Không khí trong phòng lập tức yên tĩnh, Đường Vận nhìn bàn cờ. Hoàng đế cười. “Trẫm chỉ đang dạy con cách làm hoàng đế.”

Đường Vận khẽ nhíu mày. Hoàng đế nâng chén trà.“Giết hai người họ rất dễ, nhưng sau đó thì sao? Hai nước khai chiến,trăm họ chịu khổ, không hề có lợi ích gì cho con .Con muốn ngai vàng hay muốn một đống tro tàn?”

Đường Vận im lặng.Một lát sau mới hạ quân cờ đen xuống. “Vậy còn Bạch Hàn?” Ánh mắt hoàng đế cuối cùng cũng nhìn thẳng vào hắn.

“Con muốn giết hắn? ” ” Phải.”

“Ta không tin lời tiên tri, nhưng việc gì cũng cần có sự ăn nói với thiên hạ. Giữ mạng hắn không hề bất lợi với hoàng đế tương lai. Vả lại, con nghĩ hắn sẽ muốn ngôi vị này sao?”

Đường Vận không phủ nhận. Nhiều năm trước,Quốc sư từng để lại một lời tiên tri. Người mang thiên mệnh hưng thịnh thiên hạ.

Cũng là người có thể thay đổi vận số của triều đình. Người đó chính là Bạch Hàn. Hoàng đế bật cười.“Con biết không?”

“Người ngu xuẩn mới tin hoàn toàn vào tiên tri.Nhưng kẻ thông minh sẽ lợi dụng tiên tri.” Đường Vận hơi nheo mắt.

Hoàng đế chậm rãi nói: “Bạch Hàn không được chết.”“Người đã quyết định truyền ngôi cho nhi thần rồi?”

Hoàng đế đặt quân cờ cuối cùng xuống bàn. “Trẫm đã già rồi, hiện tại không có ai ngoài con đảm nhận được vị trí thái tử đông cung.”

Hoàng đế chậm rãi dựa lưng vào ghế. “Nhưng có một điều kiện.” “Xin phụ hoàng chỉ giáo.” “Bắt Hàn Tuyết.”

Ánh mắt Đường Vận khẽ động. Hoàng đế cười nhạt. “Con muốn giữ Bạch Hàn trong lòng bàn tay.Vậy phải giữ người quan trọng nhất của hắn. Cưới nàng ta “

“Chỉ cần Hàn Tuyết ở cạnh con. Bạch Hàn cả đời cũng không dám phản.” Ngón tay Đường Vận khẽ gõ lên mặt bàn. “Còn nếu nàng không chịu?”

Hoàng đế nhìn bàn cờ.Giọng nói bình thản đến lạnh lùng. “Từ xưa đến nay, người không thể dùng thì phải hủy.Dù sao Bạch Hàn cũng không thể vì một nữ nhân mà giết vị hoàng đế tương lai. Trừ phi hắn muốn thiên hạ đại loạn.”

Trong khoảnh khắc đó, Đường Vận hiểu rõ người ngồi trước mặt tại sao lại là hoàng đế Đường Kinh. Một con hồ ly già ngồi trên ngai vàng nhiều năm.

Hắn vốn cho rằng mình tính kế được thiên hạ.Nhưng hôm nay mới hiểu, kẻ dạy hắn chơi cờ năm đó là người luôn nắm mọi thứ trên tay mình.

Ngoài ngự thư phòng, gió đêm thổi qua hành lang dài. Đường Vận chậm rãi bước ra, trong mắt hiện lên một tia lạnh lẽo.

Ngày mai, thiên la địa võng vẫn sẽ được giăng ra.Nhưng mục tiêu đã thay đổi.Hoắc Tư và Hoắc Lãnh có thể sống. Bạch Hàn cũng có thể .

Nhưng Hàn Tuyết…Hắn nhất định phải tìm được nàng.

#hannablog #truyencodainguoc #blogtruyen #audiotruyen #doctruyenonline #webtruyen #truyenhay #phutuyetmaytan #tatuaaudio

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *