Chương 57 : Dưới tán cây
Sau khi rời khỏi hoàng cung, Triệu Hàn Hằng không lập tức hồi phủ. Xe ngựa chậm rãi lăn bánh giữa con đường đông đúc của kinh thành. Hắn khép hờ đôi mắt, dưỡng thần và suy nghĩ.
Quả thật hắn cũng muốn tận mắt nhìn xem, rốt cuộc Hạ Nguyệt là người như thế nào. Nhưng nếu đột ngột đến Hạ phủ chỉ để gặp vị hôn thê của tam đệ, e rằng sẽ khiến người khác sinh nghi.
Triệu Hàn Hằng khẽ gõ ngón tay lên thành xe. Đôi mắt người khẽ mở.Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười rất nhẹ.
Xem ra ông trời cũng giúp ta tìm được một lý do.Không lâu sau, xe ngựa dừng trước cổng Hạ phủ. Nghe tin đại công tử Triệu gia, người có y thuật nổi danh khắp kinh thành, đích thân đến thăm, Hạ lão gia lập tức tự mình ra nghênh đón.
“Triệu đại công tử chịu hạ mình đến Hạ phủ, thật khiến Hạ gia vô cùng vinh hạnh.” Triệu Hàn Hằng mỉm cười đáp lễ. Vãn bối chỉ tình cờ nghe nói quý phủ đang tìm đại phu cho tam tiểu thư. Nếu không phiền, để tại hạ thử xem sao.
Hạ lão gia như vớ được cứu tinh, vội vàng dẫn hắn đến viện của Hạ Lan.Vừa bước vào phòng, Triệu Hàn Hằng đã khẽ nhíu mày.
Trong không khí phảng phất một mùi thuốc rất nhạt. Nhưng xen lẫn trong đó,là một mùi hương mà người bình thường gần như không thể nhận ra.
Hắn chậm rãi bước đến bên giường. Hạ Lan nằm đó, gương mặt được phủ một lớp khăn lụa mỏng. Chỉ nhìn phần da lộ ra nơi cổ tay, Triệu Hàn Hằng đã biết tình hình nghiêm trọng rất nhiều.
Hắn đưa tay bắt mạch, nói muốn xem vết thương lên mặt nàng. Dù không tình nguyện, nhưng đây xem như là vị đại phu vô cùng có tiếng. Mọi người đều trông cậy vào vị Triệu công tử này.
Một lát sau, hắn nhẹ nhàng buông tay. Hạ lão gia sốt ruột hỏi: “Triệu đại công tử, Lan nhi mắc bệnh gì?”
Triệu Hàn Hằng không trả lời ngay. Ánh mắt hắn lướt qua gương mặt Hạ Lan rồi dừng lại nơi chiếc khăn che mặt.Trong lòng đã có đáp án.
Đây rõ ràng là một loại phấn hoa độc, chắc chắn đã được dẫn dụ rắc vào tam tiểu thư Hạ gia.Một loại độc cực kỳ hiếm gặp.
Nếu không phải hắn từng đọc được trong một bộ y thư cổ, e rằng cũng khó nhận ra.Nhưng thủ đoạn này chỉ có thể…Trong đầu hắn chợt hiện lên bóng dáng một người.
Triệu Hàn Hằng khẽ cụp mắt.Tuy hành y cứu người , nhưng vì danh dự , an toàn của nhà họ Triệu . Hắn không thể manh động,biết quá nhiều chưa chắc đã là điều tốt.
Một lúc sau, hắn lấy bút viết một đơn thuốc. “Đây chỉ là phương thuốc giúp tam tiểu thư giảm bớt đau đớn.”
Hạ lão gia vội hỏi:
“Vậy khuôn mặt của con bé. ” Triệu Hàn Hằng lặng một lúc, cuối cùng vẫn nói : “Xin thứ cho tài hèn sức mọn. Hạ cô nương trúng phấn hoa đã ngấm sâu. Dung nhan của tam tiểu thư rất khó giữ được như trước.”
Sắc mặt Hạ lão gia lập tức tái nhợt.Lương Tuyết thở gấp nhưng vẫn giữ được chút lễ nghi. Trong phòng là tiếng nức nở khe khẽ của nha hoàn, tiếng gào thét của Hạ Lan. Triệu Hàn Hằng thu dọn hòm thuốc.
Việc hắn có thể làm đã làm xong. Rời khỏi viện của Hạ Lan, đi ngang qua hậu viện, một cơn gió đầu hạ khẽ thổi qua. Dưới gốc cây cổ thụ xanh mát.
Một thiếu nữ mặc váy màu trắng ngà đang lặng lẽ ngồi bên bàn đá. Tà áo của nàng theo gió khẽ lay động. Mái tóc đen như mực chỉ cài một chiếc trâm ngọc đơn giản. Nàng cúi đầu rót trà, dáng vẻ yên tĩnh như một bức tranh thủy mặc.
Thoạt nhìn gương mặt ấy mang theo nét ngây thơ, dịu dàng của một tiểu thư khuê các.Nhưng không hiểu vì sao, đôi mắt kia lại khiến người khác có cảm giác như đang che giấu một cơn sóng ngầm rất sâu.
Đúng lúc ấy, Minh Du khẽ cúi người: “Tiểu thư, Triệu đại công tử đã đến.” Hạ Nguyệt nhẹ nhàng đặt chén trà xuống. Khóe môi nàng cong lên một nụ cười nhàn nhạt.
“Ta biết, nếu người này đến Hạ phủ, thế nào cũng sẽ tìm đến gặp ta.”
Ở phía xa,Triệu Hàn Hằng đứng lặng nhìn bóng dáng dưới tán cây. Trong khoảnh khắc ấy, mọi nghi hoặc trong lòng hắn dường như đều có đáp án. Khóe môi bất giác nhếch nhẹ không để lại dấu vết. Thì ra, cô nương nhà họ Hạ không phải tình cờ ngồi ở đó. Nàng là đang đợi hắn.
#hannablog #truyenxuyenkhong #doctruyenonline #webtruyen #audiotruyen #hanguyet #truyenxuyenkhonghay #blogtruyen

