Chương 61 : Kẻ nào mới là người đáng thương

Ta ngồi bên cửa sổ, nhìn những giọt nước cuối cùng còn đọng trên mái hiên. Mưa đã ngừng nhưng chuyện đêm qua thì chưa.

Ta biết rất rõ, từ khoảnh khắc ta bước chân vào Triệu phủ trong bộ dạng chật vật ấy, mọi chuyện đã không còn nằm trong tay Lương Tuyết nữa.

Bà ta muốn ta chết trong đêm mưa. Ta lại sống sót. Bà ta muốn ta mất hết danh dự.Ta lại trở thành người khiến cả Hạ gia phải giải thích.

“Tiểu thư.” Tiếng thị nữ kéo ta trở về thực tại. Ta quay đầu. Nàng bưng một chén thuốc nóng đặt lên bàn. “Triệu đại phu nói người phải uống hết chén thuốc này, nghỉ ngơi thêm vài ngày.Có người muốn gặp tiểu thư.”

Người bước vào hơi làm ta bất ngờ một chút, nhưng không sao ta đã quá quen với sự tùy hứng của người này. Thị nữ ” của ta ” lui ra. Người ngồi trước mặt ta là Thẩm Tâm.

” Ta giúp nàng chọ Lương Tuyết một cú ngã đau, lại giúp nàng giải vây nguy khốn. Nàng có suy nghĩ đến việc báo đáp ta thế nào không?”

Ta nhìn người trước mặt không chút cảm xúc. Chút tình cảm còn vương vấn trên thân xác này và cả bản thân cũng đột nhiên bay biến nơi đâu.

” Người muốn gì có thể nói thẳng, không cần vòng vo với ta như vậy. Tiểu muội tốt của ta sắp thành thân với một ông lão rồi. Người có cảm xúc gì không?”

Hắn cười cợt , ánh mắt nheo lên hiển lộ một tia sáng nhỏ: ” Nàng là ghen sao?” Ta không trả lời chỉ lặng lẽ nhấp một chút trà cho ấm người.

” Nàng đã trả được thù, hiện tại hoàn cảnh của Hạ Lan chắc chắn khó xoay chuyển. Chỉ còn một mình Lương Tuyết. Nếu người này cũng bị triệt hạ vậy nàng còn hứng thú gì để sống tiếp không?”

Ta nhìn người trước mặt một lần nữa, vẻ mặt này là kiểu sao hắn có thể dài dòng lôi thôi như vậy. ” Tóm lại Thẩm công tử muốn ta làm gì để đền đáp ân này. Ta sẽ cố gắng hết sức. Nếu người không cần đền đáp gì có thể về đi. Ta mệt rồi.”

Sau đó người lặng lẽ rời đi , ta thực sự chưa từng thấy một người nào lại khó hiểu như hắn. Đầu óc ta không thể vận dụng được, không hiểu được người này muốn gì?

Cùng lúc đó, Hạ phủ đã hoàn toàn rối loạn. Triệu gia không chịu bỏ qua. Đại quản gia đứng trước chính sảnh, giọng lạnh lùng:

“Triệu gia chỉ cần một lời giải thích. Nếu Hạ tiểu thư bị người trong phủ truy sát thật, vậy xin Hạ đại nhân giao người ra.”

Hạ phụ sắc mặt khó coi. “Chuyện này chỉ là hiểu lầm.” “Hiểu lầm?”

Đại quản gia cười nhạt. “Đêm hôm trước Hạ tiểu thư bị đuổi khỏi phủ trong đêm mưa, mang đầy thương tích chạy đến trước cửa Triệu phủ. Nếu đây cũng gọi là hiểu lầm, vậy Triệu gia thật sự không biết thế nào mới được xem là cố ý.”

Lương Tuyết ngồi bên cạnh, sắc mặt trắng bệch. Nhưng bà ta rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.

“Ta thừa nhận đêm qua ta có sai.” Bà ta chậm rãi đứng dậy. “Nhưng ta chưa từng có ý muốn giết Nguyệt nhi.”

Đại quản gia nhìn bà ta. “Vậy những người đuổi theo nàng là ai? Xin phu nhân nói rõ. Để lão phu còn về thông báo lại với nhà họ Triệu.”

Lương Tuyết có phần nghi hoặc. Chắc chắn Triệu gia hoặc Triệu Hàn Phong không coi trọng nữ nhân này lắm. Chỉ vì mặt mũi nên mới phái một lão quan gia đến nói trước. Lương Tuyết lại nói với vị quản gia nhà họ Triệu:

“Đêm qua ta cũng bị người đánh ngất.” Lương Tuyết kéo nhẹ tay áo, để lộ vết bầm trên cổ tay. “Ta cũng là người bị hại.” Lương Tuyết lau khóe mắt.

“Nguyệt nhi là nữ nhi của ta. Dù ta có tức giận đến đâu, làm sao ta có thể thật sự muốn làm hại đến nó chứ? Sao con bé lại đến nói với nhà họ Triệu như vậy. Thật khiến cho ta vô cùng đau lòng.”

Cả nhà họ Hạ không tiếc phụ họa theo. Nào là hôm qua mưa to không nghe thấy gì, phu nhân bị thương cũng rất nặng…Nghe ra thì ta còn không đáng thương bằng Lương Tuyết nữa.

Triệu quản gia có phần nghi hoặc. Nhưng đôi mắt hồ ly nhiều năm lăn lộn ở phủ cũng hiểu được phần nào sự giảo hoạt của vị phu nhân trước mặt.

Sau đó người liền chắp tay chào lão phu nhân cũng như người trong phủ Hạ gia để về báo lại với các vị chủ tử nhà họ Triệu.

Đến giữa trưa, một người của Hạ phủ bí mật đến trang viên. Ta đang ngồi đọc sách thì thị nữ dẫn người vào. Đó là một nha hoàn ta từng gặp trong Hạ phủ.

Nàng quỳ xuống. “Tiểu thư.” Ta nhìn nàng. “Có chuyện gì?” Nàng cúi đầu thật thấp. “Phu nhân muốn người trở về.”

Ta đặt quyển sách xuống. “Về làm gì?”

“Phu nhân nói chuyện đêm qua có rất nhiều hiểu lầm, người muốn gặp tiểu thư để nói rõ.” Ta im lặng rồi lại bật cười.

“Không cần.” Nha hoàn ngẩng đầu. “Nhưng phu nhân nói nếu người không trở về, Hạ gia sẽ rất khó xử.”

Ta nhìn nàng. “Hạ gia khó xử?” Ta chống cằm, nhẹ nhàng nói: “Đêm qua ta mới là người bị khó xử chứ ?” Nha hoàn không dám trả lời.

Ta đứng dậy. “Ngươi về nói với phu nhân và cả nhà họ Hạ nữa.Ta sẽ trở về để xuất giá. Nhà họ Hạ hãy yên tâm, ta nhất định sẽ trở về.”

Mưa đã tạnh.Nhưng chắc hẳn cuộc chiến giữa ta và Lương Tuyết chưa thể chấm dứt. Bà ta thích ra dáng vẻ mẹ hiền đáng thương , vậy thì đời này ta sẽ biến bà ấy thành một người đáng thương thật sự.

” Minh Du chuẩn bị hành lý chúng ta về Hạ gia…”

#hannablog #hanguyet #truyenxuyenkhong #audiotruyen #truyenhay #doctruyenonline #tieuthuyetxuyenkhong #blogtruyen

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *