Quá… thuận lợi. Thuận lợi đến mức… khiến người ta không dám tin. Người từng nói như kiểu ta chỉ có thể lấy hắn. Nếu không phải là hắn thì không được. Vậy mà hiện tại người này đi nhẹ nhàng đến vậy. Ta mãi mãi không thể hiểu hắn. Thẩm Tâm, ta không thể tin ngươi?
truyện cổ trang hay

Phù Tuyết Mây Tan Chương 95 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Đường Như nhìn nàng trên xuống dưới, khẽ nhíu mày: “Là ngươi” Khoảng cách giữa nàng và kẻ thù thu hẹp trong chớp mắt.
Đường Như vừa định mở miệng, một nhát, nhanh, gọn, kông do dự. Lưỡi dao cắm thẳng vào ngực nàng ta. Máu bắn ra, nhuộm đỏ vạt áo Hàn Tuyết.

Phù Tuyết Mây Tan Chương 94 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
“Ta cũng sẽ đi cùng huynh, còn muội ấy nữa.” Trong góc phòng là bài vị mang tên Hoắc Yến.
Hoắc Lãnh khẽ nhíu mày. Ánh mắt Hoắc Tư dịu xuống. “Ta muốn đưa muội ấy về Tây Kinh.”

Phù Tuyết Mây Tan Chương 93 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Trong cung Tây khách viện, đèn vẫn chưa tắt.
Hoắc Lãnh khoác áo ngoài, đứng trước bàn trà, lưng thẳng nhưng sắc mặt không giấu được mệt mỏi. Đêm trước khi vào cung có quá nhiều ám vệ muốn giết hắn.

Phù Tuyết Mây Tan Chương 92 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Không gian như đông cứng. “Nếu Hoắc Lãnh chết ở Đường Kinh, lại mang danh bị công chúa Đường Kinh hại chết , Tây Kinh tuyệt đối sẽ không nuốt nổi cơn giận.”

Phù Tuyết Mây Tan Chương 91 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Đêm đó, tuyết lại rơi. Hàn Tuyết ngồi bên cửa sổ, khoác áo mỏng, gương mặt tái nhợt hòa vào màn trắng ngoài trời. Nàng đã nghe tin. Đại hoàng tử Tây Kinh đến. Hoắc Tư vẫn chưa chết. Đường Như vẫn còn sống…

Hạ Nguyệt chương 46 ( Truyện xuyên không )
“Trước ngày thành thân, ta sẽ cho hai người biết thế nào là tự đào hố chôn mình.”
Vở kịch này, ta đã sẵn sàng vào vai. Nhưng kết cục ta mới là người viết.

Phù Tuyết Mây Tan Chương 90 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Khi Hàn Tuyết tỉnh lại, trời đã sang canh tư. Không có mộng dữ, cũng không có cơn đau xé thịt như nàng từng nghĩ. Chỉ là một khoảng trống rỗng lan dần trong lồng ngực, lạnh đến mức khiến nàng quên mất phải thở như thế nào.

Hạ Nguyệt chương 45 ( Truyện xuyên không )
Thẩm Tâm khẽ cười, nụ cười rất nhạt, như thể đã sớm đoán được.
“Không nhớ cũng không sao.”
“Vì dù nàng có nhớ hay không… thì nàng vẫn là người của ta.”

Phù Tuyết Mây Tan Chương 89 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Tuyết phủ dày đến mức cả khu rừng như hóa thành cõi chết. Mọi âm thanh đều bị nuốt vào khoảng lạnh lẽo trắng xóa ấy. Bạch Hàn đi từng bước xuyên qua rừng cây, áo choàng đẫm tuyết, mỗi bước chân chẳng còn vẻ phong đạm, nhàn nhạt như xưa.

