“Mở khăn ra.”
Hai tên thị vệ vén tấm vải đen phủ trên hai thi thể. Khi nhìn rõ, tim Hàn Tuyết như ngừng đập.
Một người là Hàn Vân thân thể lạnh ngắt, gương mặt tái nhợt không còn hơi thở.
" Cỏ dại cũng là hoa, khi bạn đã hiểu chúng". A.A Milne

“Mở khăn ra.”
Hai tên thị vệ vén tấm vải đen phủ trên hai thi thể. Khi nhìn rõ, tim Hàn Tuyết như ngừng đập.
Một người là Hàn Vân thân thể lạnh ngắt, gương mặt tái nhợt không còn hơi thở.

Ta trở về phòng, khép cửa lại, ngồi bên ngọn đèn dầu vẫn chưa tắt. Bóng sáng mờ trên mặt bàn, hắt lên khuôn mặt ta những suy nghĩ không thể chấm dứt. Từ lúc nào ta đã lún sâu vào nơi cổ đại này. Muốn tìm được đường thoát thân sống yên ổn cũng không thể.

“Lão Lý à… Không ngờ kẻ nói nhiều nhất lại chết trước. Không lâu nữa, chắc tới lượt ta thôi.
Người ít nói như lão Bạch, xem ra đúng là sống dai thật đấy. Kiếp sau, ba chúng ta hẹn nhau sống thọ hơn một chút nhé.”

Nhưng khi vừa đến gần, giọng nữ nhân vang lên khiến bước chân ta khựng lại. Đây là phía sau dãy phòng thường chỉ có tên Thẩm Tâm phụ trách hay lui đến.
“Chàng còn định giấu đến bao giờ?”

Đường Như không biết bắt đầu từ lúc nào, chỉ biết mỗi khi soi mặt vào gương buổi sớm hoặc khi đứng trước người khác, một cảm giác lạ lùng trênda mặt như bị kim châm, ngứa đến mức cô muốn xé toạc da thịt.

Niềm vui chưa được bao lâu. Ta liền bị dập tắt khi người hầu thân cận đưa bức thư chàng gửi cho ta. Ta ngạc nhiên đến nỗi quên mất hết lời nói thâm tình trong bức thư ấy. Chỉ nhớ là người muốn đưa sính lễ đính hôn. Nhưng một năm sau mới có thể rước ta vào phủ.

Ánh mắt hắn vẫn không rời Hàn Tuyết, trong lòng lặng lẽ dậy lên một tia thở dài không tiếng. Hắn biết nàng là người lạnh lẽo, nhưng dù thế, sâu trong hắn vẫn không kiềm được sự động tâm. Tình cảm này cũng giống như ánh lửa mong manh trong gió, biết là không giữ được, nhưng vẫn muốn níu.

Từ lúc rời dãy núi tuyết, hắn đã cảm nhận rõ từng ánh mắt ẩn nấp trong gió. Đám người kia không phải kẻ thường ,thủ pháp cực gọn, hạ sát không chớp mắt. Đám người đó không muốn cho hắn một chút cơ hội nào trở lại Đường Kinh.

“ Này sao không đi làm diễn viên đi? Những lời này nói ra khiến ta buồn nôn chết mất. Đối đãi như bề trên. Từ lúc đến đây, mọi thức ăn ,những vật dụng ta và Hạ Nhi đều tự dùng tiền để mua lấy. Hằng ngày ta chỉ được ăn cháu, rau, ngủ một nơi tồi tàn.

Trong một căn phòng kín tại tửu lâu ở Đường Kinh, ánh đèn dầu hắt lên gương mặt hai người đàn ông lạnh lẽo và đầy toan tính.