Mưa vẫn trút xuống không ngừng, cả con đường trước cổng Triệu phủ chìm trong màn nước trắng xóa. Thiếu nữ nằm trên nền đá lạnh, y phục vốn chỉnh tề giờ đã rách vài chỗ, mái tóc dài ướt đẫm dính sát vào gương mặt tái nhợt, từng giọt nước mưa hòa cùng máu từ những vết xước trên người chảy xuống nền đá.
blog truyện

Phù Tuyết Mây Tan Chương 104 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Bạch Hàn gật đầu. Nhưng ngay khi Đường Vận xoay người rời đi, ánh mắt hắn lập tức trở nên lạnh xuống.

Hạ Nguyệt chương 58 ( Truyện xuyên không )
Một khoảng lặng kéo dài, không ai mở lời trước.Cuối cùng vẫn là Hạ Nguyệt mỉm cười. “Đại công tử đến Hạ phủ để chữa bệnh, Xem ra người muốn gặp ta.”

Phù Tuyết Mây Tan Chương 101 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Ngoài thành Đường Kinh, một ngôi mộ nhỏ nằm cô độc dưới chân núi.Trước mộ chỉ đặt một tấm bài vị, hai chữ Phương Tĩnh được khắc ngay ngắn.

Phù Tuyết Mây Tan Chương 98 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Mà nơi khóe môi hắn. Máu đen vẫn không ngừng chảy xuống. Giọt nước mắt nóng từ đâu lăn trên má lạnh đi Hàn Tuyết. Bạch Hàn nhìn sắc trời , quả nhiên quẻ bói ứng nghiệm nàng vẫn an toàn. Nhưng Phương Tĩnh là người thế mạng…

Hạ Nguyệt chương 51( Truyện xuyên không )
Quá… thuận lợi. Thuận lợi đến mức… khiến người ta không dám tin. Người từng nói như kiểu ta chỉ có thể lấy hắn. Nếu không phải là hắn thì không được. Vậy mà hiện tại người này đi nhẹ nhàng đến vậy. Ta mãi mãi không thể hiểu hắn. Thẩm Tâm, ta không thể tin ngươi?

Phù Tuyết Mây Tan Chương 95 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Đường Như nhìn nàng trên xuống dưới, khẽ nhíu mày: “Là ngươi” Khoảng cách giữa nàng và kẻ thù thu hẹp trong chớp mắt.
Đường Như vừa định mở miệng, một nhát, nhanh, gọn, kông do dự. Lưỡi dao cắm thẳng vào ngực nàng ta. Máu bắn ra, nhuộm đỏ vạt áo Hàn Tuyết.

Hạ Nguyệt chương 46 ( Truyện xuyên không )
“Trước ngày thành thân, ta sẽ cho hai người biết thế nào là tự đào hố chôn mình.”
Vở kịch này, ta đã sẵn sàng vào vai. Nhưng kết cục ta mới là người viết.

Phù Tuyết Mây Tan Chương 90 ( Truyện Cổ Đại Ngược)
Khi Hàn Tuyết tỉnh lại, trời đã sang canh tư. Không có mộng dữ, cũng không có cơn đau xé thịt như nàng từng nghĩ. Chỉ là một khoảng trống rỗng lan dần trong lồng ngực, lạnh đến mức khiến nàng quên mất phải thở như thế nào.

Hạ Nguyệt chương 42 ( Truyện xuyên không )
Ta trở về phòng, khép cửa lại, ngồi bên ngọn đèn dầu vẫn chưa tắt. Bóng sáng mờ trên mặt bàn, hắt lên khuôn mặt ta những suy nghĩ không thể chấm dứt. Từ lúc nào ta đã lún sâu vào nơi cổ đại này. Muốn tìm được đường thoát thân sống yên ổn cũng không thể.

