Chương 54 : Nụ cười của kẻ chiến thắng

Tất cả mọi người đều đến để nhìn những bông hoa xinh đẹp trong hoa yến. Nhưng ta biết nơi hoa đẹp thế này lại sắp phải đón lấy những thủ đoạn chẳng tốt đẹp gì. Mặc kệ miễn kẻ thù không sống yên là ta vui, hoa nở trong lòng ta là đủ rồi.

Hạ Lan đến gần ta : ” Tỷ tỷ hoa hôm nay đẹp thật. Muội muốn cùng tỷ ngắm hoa.” Không biết muốn bày kế gì đây, nhưng e rằng hôm nay người bày kế phải lại là người chịu thiệt rồi.

Ngay lúc ấy, một cơn gió thổi qua. Hương hoa trong vườn đậm hơn vài phần. Sắc mặt Hạ Lan bỗng nhiên thay đổi.

Nàng ta đưa tay che cổ, hô hấp bắt đầu gấp gáp. “Hạ tiểu thư?” Có người kinh hô. Ta hơi nheo mắt. Kịch hay bắt đầu rồi.

Trên phần da cổ trắng nõn của Hạ Lan, từng mảng đỏ nhanh chóng lan ra. Chỉ trong vài nhịp thở, gương mặt vốn thanh tú đã nổi đầy những vết sưng đỏ đáng sợ.

“A!!!” Tiếng hét thất thanh vang lên. Hạ Lan hoảng loạn đưa tay sờ mặt mình: “Mặt ta! Mặt của ta đau quá, rát quá. Mẫu thân …”

Các tiểu thư xung quanh đồng loạt lùi ra xa. “Trời ơi. Là dị ứng phấn hoa sao? Nhìn đáng sợ quá…”

Lương Tuyết lao tới ôm lấy nàng ta: “Mau truyền thái y! Mau lên!”

Hạ Lan run rẩy đến mức nước mắt chảy đầy mặt. Nàng ta đẹp nhất chính là khuôn mặt kia. Nếu bị hủy…

Ta chống cằm nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, khóe môi nhàn nhạt cong lên không giấu nỗi niềm vui trong chiến thắng.

Đúng lúc ấy, ánh mắt công chúa chậm rãi dừng trên người Hạ Lan. “Bổn cung nhớ rồi.” Nàng ta cười như không cười. “Ngươi chính là Hạ tam tiểu thư?, viên ngọc quý nhà họ Hạ…”

Hạ Lan run rẩy quỳ xuống: “Xin… xin công chúa cứu thần nữ…” Công chúa chống cằm nhìn nàng ta hồi lâu rồi đột nhiên bật cười.

“Nếu đã đáng thương như vậy.,b ổn cung ban cho ngươi một mối hôn sự.” Không khí lập tức yên tĩnh.

Lương Tuyết ngẩng phắt đầu lên:
“Công chúa hiện tại tiểu nữ cần điều trị, việc này có thể để nói sau được không ?” Công chúa như không nghe thấy gì lại nói tiếp :

“Ngự sử đại phu Trần đại nhân vừa mất một vị thiếp.” Công chúa nhàn nhạt nói tiếp: “Nghe nói trong phủ thiếu người chăm sóc.” Sắc mặt mọi người lập tức đổi khác.

Ai trong kinh thành không biết vị Trần đại nhân kia đã ngoài ngũ tuần, tính tình bạo ngược, trong phủ thê thiếp chết không ít. Người ngoài chỉ dám âm thầm bàn tán,không ai dám nói ra.

Hạ Lan trợn lớn mắt: “Không, không thể..”

“Có gì không thể?” Công chúa cong môi cười. “Ta thấy dung mạo này của cô không biết có chữa trị được không? Theo thì hứa hôn trước để tránh khỏi sau này không lấy được ai. Vào phủ Trần đại nhân đã là phúc khí lắm rồi. “

Lương Tuyết quỳ rạp xuống đất: “Xin công chúa khai ân! Lan nhi còn nhỏ. Hạ Lan cũng đã có hứa hôn từ trước với nhà họ Thiếu. Họ còn là thanh mai trúc mã.”

“Nhỏ?” Công chúa lạnh nhạt cắt ngang. “Đủ tuổi tính kế hãm hại người khác rồi, còn nhỏ sao? Vả lại nhà họ Thiếu có chấp nhận dung mạo của tam tiểu thư không?”

Một câu nói khiến máu trên mặt hai mẹ con hoàn toàn biến mất. Ta hơi nâng mắt nhìn công chúa. Người đương nhiên biết hết.

Hạ Lan gần như phát điên: “Ta không gả! Ta không gả!” “Ồn ào quá.” Công chúa nhíu mày. “Kéo xuống.”

Hai cung nữ lập tức tiến tới. Hạ Lan khóc đến khàn giọng, lớp phấn trên mặt hòa cùng nước mắt càng khiến những mảng đỏ ghê rợn hơn.

Hoa viên rộng lớn không một ai dám lên tiếng giúp nàng ta.Ta nhìn cảnh đó, trong lòng chỉ thấy lạnh nhạt. Đây mới chỉ là bắt đầu.

Rời khỏi cung, sắc trời đã ngả chiều. Xe ngựa nhà họ Hạ lao nhanh trên đường. Bên trong, tiếng khóc của Hạ Lan gần như chưa từng dừng lại.

“Mặt của con,mặt của con. Mẫu thân con không thể gả cho ông già đó…”

Lương Tuyết ôm nàng ta, sắc mặt trắng bệch nhưng ánh mắt lại đầy oán độc: “Hạ Nguyệt, con tiện nhân đó dám tính kế con đến bước này.”

“Ngựa kinh rồi!” Tiếng hét thất thanh vang lên bên ngoài. Xe ngựa rung mạnh. Hạ Lan còn chưa kịp phản ứng, cả cỗ xe đã nghiêng mạnh sang một bên.

Rầm!!! Tiếng va đập chói tai vang lên giữa đường . Người đi đường hoảng hốt né tránh. Chiếc xe ngựa lật nghiêng hoàn toàn. Tiếng khóc thét vang lên bên trong. Máu chảy dọc theo mép xe.

Lương Tuyết bị đập mạnh vào cạnh gỗ, trán rách một đường lớn, cả người gần như bất tỉnh. Hạ Lan cũng ngã xuống bùn đất, gương mặt vốn đã sưng đỏ nay lại bị đá cào rách thêm vài vết.

Nàng ta run rẩy sờ mặt mình rồi phát ra tiếng hét điên loạn. “Mặt ta!!!”

Xa xa. Trong một tửu lâu đối diện con phố.Một nam nhân mặc hắc y lười biếng tựa bên cửa sổ.

Ngón tay hắn nhẹ gõ lên thành ly ngọc. Ánh mắt sâu thẳm dừng trên chiếc xe ngựa lật phía dưới.

Khóe môi chậm rãi cong lên. “Đây là món quà ta tặng nàng.”

Phía sau hắn, thuộc hạ cúi đầu thật thấp. “Chủ tử, Hạ Lan tiểu thư cũng từng là người …” Lời chưa dứt bị cắt ngang.

Thẩm Tâm khẽ cười. : “Nàng ta chưa bao giờ là người của chúng ta. Ả chỉ là một người đáng để lợi dụng.” Trong lòng hắn thầm nghĩ : ” Hạ Nguyệt món quà thêm trước ngày đại hôn , nàng có hài lòng không? “

#hannablog #hanguyet #truyenxuyenkhong #audiotruyen #doctruyenonline #truyenxuyenkhonghay #tatuaaudio #truyenhay #blogtruyen

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *