Chương 42: Kẻ cướp và cô dâu tráo đổi

Thân phận của hắn, cuối cùng cũng không còn gì để giấu.

Ta biết… là hắn cố ý để ta nghe thấy.

Cơn gió đêm vẫn rít qua hàng hiên, lạnh buốt đến tận xương. Mỗi bước ta đi qua hành lang như nặng ngàn cân. Ta không cần hắn thích ta, nhưng nếu với thân phận này của hắn. Người này có chắc bảo toàn được cho ta và cả mẫu thân.

Ta trở về phòng, khép cửa lại, ngồi bên ngọn đèn vẫn chưa tắt. Bóng sáng mờ trên mặt bàn, hắt lên khuôn mặt ta những suy nghĩ không thể chấm dứt. Từ lúc nào ta đã lún sâu vào nơi cổ đại này. Muốn tìm được đường thoát thân sống yên ổn cũng không thể.

Ta chợt khựng lại .Trong bóng tối, có một người ngồi sẵn nơi góc phòng.

Là Thẩm Tâm.

Hắn ngồi đó, lặng lẽ như bóng đêm, đôi mắt sâu thẳm dõi theo từng cử động nhỏ của ta. Không khí trong phòng dường như đặc quánh lại, chỉ còn tiếng tim đập của ta vọng lên rất khẽ.

Ta lùi một bước, rồi lại đứng yên. Ánh mắt hắn không có sát khí, chỉ có sự mệt mỏi khó tả.

“Người… đến đây làm gì?”

Hắn không đáp ngay, chỉ nhìn ta, như thể muốn ghi nhớ từng biểu cảm, từng hơi thở của ta lúc này. Một lúc lâu, hắn mới khẽ nói:

“Nàng đã biết hết rồi.”

Ta cắn môi, không phủ nhận. “Phải. Kẻ cướp… Thẩm Tâm. Đó là thân phận thật của ngươi ?”

Hắn mỉm cười nhạt, nụ cười ấy khiến ta rùng mình.

“Phải. Nhưng ta không hối hận.”

Ta hít sâu, cố nén sự sợ hãi lại :

“Tại sao lại chọn con đường đó? Tại sao phải làm kẻ cướp?”

Ánh mắt hắn nhìn xa xăm, như xuyên qua bức tường gỗ, nhìn về một nơi nào đó rất xa trong quá khứ.

“Vì ta hận. Hận triều đình. Hận những kẻ giàu có trong thế giới loạn lạc này. Ta muốn để họ cũng phải biết sợ. Cũng phải nếm mùi mất mát, như bao người dân từng bị họ giẫm nát dưới chân.”

Hắn nói chậm rãi, giọng trầm khàn như có lớp bụi thời gian phủ kín.

Ta biết, trong lời nói ấy, chỉ có một nửa là thật. Còn nửa kia, hắn vẫn giấu. Ta cười : ” Ngươi nói ra những lời quân tử như vậy ta nghe hơi lạ. Làm sao để ta có thể tin người có thể bảo vệ chu toàn cho ta và mẫu thân? “

Ánh mắt hắn lạnh lẽo, nhưng lại chứa chút gì như luyến tiếc, như muốn nói mà không thể nói.

Hắn đứng dậy.

“Bảo vệ được hay không thì phải xem biểu hiện của nàng. Nếu bày ra những trò khiến ta không vui. Thì chỗ dựa là ta. Nàng cũng sẽ mất .”

Ta khẽ run, nhưng vẫn dũng cảm đáp lại:

“Bản thân ta không sợ. Ta chỉ muốn biết, trong lòng chàng… có từng thật lòng với ta chưa?” Ta cố ý muốn hỏi hắn vì tự cược rằng người này có cảm xúc với ta.

Ta hiện tại vẫn chưa nghĩ ra bản thân có gì để người này lợi dụng. Dựa vào biểu hiện của hắn để ta có thể tính toán con đường cho mình sau này.

Hắn khựng lại. Chỉ vài giây thôi, nhưng ta biết, câu hỏi ấy khiến hắn dao động.

Rồi hắn quay lưng, giọng khẽ như gió lướt qua:

“Đừng tin lời kẻ cướp.” Nói rồi, hắn rời đi. Bóng hắn tan vào đêm, nhẹ như chưa từng tồn tại.

Ta ngồi xuống, lòng lạnh ngắt. Sáng hôm sau, ta đến gặp Hạ Lan.

Nàng ta ngồi trước gương, môi đỏ như son, ánh mắt sắc như dao. Khi ta bước vào, nàng khẽ nhướng mày, nở nụ cười lạnh:

“Sao? Tỷ đến để trách muội giấu chuyện của hắn à?” Rốt cuộc thì muội muội của ta hôm nay đã không còn giả vờ nữa. Cũng tốt đóng kịch chung cũng khá mệt mỏi.

Ta đáp nhẹ:

“Không. Ta đến để thương lượng.”

Hạ Lan bật cười. “Thương lượng? Với muội ?”

Ta nhìn thẳng vào nàng, giọng bình tĩnh lạ thường:

“Đúng. Đêm tân hôn, ta và cô tráo đổi vị trí. Cô sẽ là cô dâu bước vào bái thiên địa cùng Thẩm Tâm. Còn ta… sẽ rời khỏi đây cùng mẫu thân.”

Nụ cười trên môi Hạ Lan tắt ngấm. Để lại đôi mắt có phần vô cùng khó hiểu.

“Muội có lý do để tin tỷ sao?”

“Đổi lại, ta muốn hai vạn lượng ngân phiếu. Chỉ cần đủ để ta và mẫu thân rời khỏi nơi này, tìm một thôn quê mà sống yên ổn. Không cần danh phận, không cần quyền thế. Ta chỉ muốn sống.”

Ánh mắt Hạ Lan lóe sáng.

Hai vạn lượng với nàng, chẳng là gì so với việc có được Thẩm Tâm.

“Được.” Nàng đáp dứt khoát. “Chỉ cần tỷ rời khỏi đây, muội sẽ sắp xếp tất cả.”

Nhưng cuối cùng thì người cổ đại vẫn không đáng được tin tưởng. Ngay khi ta rời khỏi căn phòng ấy, Hạ Lan đã ra lệnh cho gia nhân bí mật của mình:

“Tráo cô dâu thì được. Nhưng khi việc xong, giết cả hai mẹ con họ. Ta không muốn có kẻ nào còn sống để làm vướng chân ta… và Thẩm Tâm.”

Ngoài trời, gió thổi qua vườn trúc rì rào như lời cảnh báo mơ hồ. Có lẽ ván cờ này Hạ Lan nghĩ bản thân sẽ là người chiến thắng. Nhưng rốt cuộc vận mệnh chưa chắc đã chiều theo lòng người.



Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *