Chương 99 : Người chết tính kế

Bóng tối bao phủ toàn bộ mật đạo. Hàn Tuyết bị đẩy ngã xuống nền đá lạnh ngắt. Cánh cửa đá phía sau đã hoàn toàn khép lại, ngăn cách nàng với thế giới bên ngoài.

Nàng lao tới đập mạnh vào cửa đá. “Ca!” “Phương Tĩnh!” Không có ai đáp lại. Chỉ có tiếng vang lạnh lẽo vọng trong đường hầm dài hun hút.

Tay nàng run lên, cảm giác đó lại trở về. Huyệt đạo của nàng đã được giải. Phương Tĩnh người có thể tính chuẩn xác vậy sao? Khoảng yên lặng bên ngoài còn đáng sợ hơn bất cứ tiếng kêu thảm nào.

Nàng ngồi xuống nền đất, ánh mắt đỏ hoe nhưng vẫn không rơi lệ. Bởi nàng biết, nếu Phương Tĩnh dùng mạng đổi lấy cơ hội này, nàng không thể lãng phí.

Hàn Tuyết đứng dậy tiếp tục đi sâu vào mật đạo. Nàng không biết đã đi bao lâu phía trước bỗng xuất hiện ánh sáng yếu ớt.

Nàng lập tức cảnh giác. Một bóng người từ trong bóng tối bước ra. Trường kiếm trong tay nàng vừa rút khỏi vỏ. Người kia đã quỳ một gối xuống.

“Thuộc hạ tham kiến cô nương.” Hàn Tuyết khựng lại. Người đó mặc y phục đen, trên cổ tay buộc sợi dây đỏ quen thuộc. Đó là ám hiệu của người Phương Tĩnh.

Người nọ cúi đầu. “Chủ nhân đã căn dặn từ trước.” Hàn Tuyết siết chặt chuôi kiếm.

“Huynh ấy biết nơi này?” Người nọ cười khổ. “Ba năm trước chủ nhân đã phát hiện mật đạo dưới phủ đại hoàng tử. Ngài ấy lo có ngày xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên bí mật đào thêm một lối thoát khác.”

Hàn Tuyết ngẩn người. Ba năm trước… Khi đó ngay cả nàng cũng chưa từng nghĩ sẽ có ngày bị giam trong phủ đại hoàng tử.

Vậy mà Phương Tĩnh đã chuẩn bị sẵn đường lui. Người nọ tiếp tục nói: “Chủ nhân từng nói. Nếu có một ngày người phải dùng đến lối đi này. Vậy chứng tỏ ngài ấy không còn nữa.”

Bàn tay Hàn Tuyết khẽ run lên, làn mi có phần ướt. Nàng vội vàng quay mặt đi. “Cô nương.Chúng ta phải rời đi ngay.Người của đại hoàng tử rất nhanh sẽ tìm thấy mật đạo.”

Hàn Tuyết gật đầu. Một lần nữa trở về vẻ mặt lạnh quen thuộc. Nhưng trong lòng nàng. Dường như có thứ gì đó đã biến mất. TÌnh thân …

Cùng lúc đó,trong thư phòng phủ đại hoàng tử. Mùi máu tanh và mùi độc dược trộn lẫn vào nhau . Xác người nằm la liệt khắp nơi. Đường Vận chống tay lên bàn. Một ngụm máu đen lại phun ra.

Thái y bên cạnh sắc mặt trắng bệch. “Điện hạ! Độc này cực kỳ quỷ dị. Vi thần chưa từng gặp qua.” Đường Vận lau máu nơi khóe môi.

Ánh mắt lạnh lẽo nhìn thi thể nằm giữa căn phòng. Phương Tĩnh, đến chết vẫn mang theo nụ cười đáng ghét ấy.

Hắn bỗng bật cười, tiếng cười khàn khàn vang lên giữa căn phòng đầy máu. Một tên ám vệ quỳ xuống.

“Điện hạ, mật đạo phía sau đã bị phong kín không tìm thấy Hàn Tuyết.” Ánh mắt Đường Vận lập tức trầm xuống.“Không tìm thấy?”

“Thuộc hạ đã lục soát toàn bộ nhưng không có dấu vết.” Đường Vận nhìn thi thể Phương Tĩnh thật lâu.

Cuối cùng mới chậm rãi nói: “Quả nhiên.Ta vẫn xem thường ngươi.”Hắn vốn cho rằng mình đã thắng. Nhưng tới giờ mới phát hiện, Phương Tĩnh từ đầu đã chuẩn bị đường lui cho Hàn Tuyết.

Ngay cả sau khi chết vẫn khiến hắn không thể đạt được mục đích. Và cả độc dược trong người hắn lúc này. Có lẽ cũng nằm trong tính toán cuối cùng của đối phương.

Đường Vận chậm rãi siết chặt bàn tay , khóe môi lại tràn ra một dòng máu đen. Lần đầu tiên trong đời.

Hắn cảm nhận được cảm giác thất bại, không phải vì mất một ván cờ. Mà bởi đối thủ đã chết những vẫn tính kế được hắn.

Ngoài cửa sổ trời sáng dần, cơn gió lạnh đầu tiên của bình minh thổi qua kinh thành. Nó lại mang theo mùi máu chưa kịp tan.

#hannablog #doctruyenonline #audiotruyen #truyencodainguoc #phutuyetmaytan #blogtruyenhay

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *