Chương 49: Giao dịch quyền mưu
Khi ta mở mắt hoàn toàn cũng là lúc ánh mắt ta chạm vào người phụ nữ quyền uy đó. Bà nhìn ta rất lâu.
Ánh mắt ấy không sắc bén như dao, nhưng lại khiến người đối diện không thể xem nhẹ.
“Ta là Đường Mộng.” Bà ta chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm ổn, như đã quen với việc định đoạt sinh tử kẻ khác.
“Dì ruột của Đường Lãm.”
Bà ta tự nói ra thân phận, bởi lẽ… nếu không phải bà ta mở miệng, ta cũng chưa từng gặp mặt người này bao giờ.
Ánh mắt bà ta lướt qua ta từ đầu đến chân, giống như đang đánh giá một món hàng hơn là một con người. “Một cô gái bình thường.”
Bà ta kết luận sau một hồi xét nét. “Có chút nhan sắc, nhưng không phải khuynh nước khuynh thành.”
Ta im lặng. Dù tay chân bị trói, nhưng người sốt ruột lúc này xem ra không phải là ta.
Ta cũng dừng ánh nhìn lại trên người bà ta. Đường Mộng… quả thực là kiểu người đứng ở vị trí cao đã quen, dáng vẻ khoan thai, ánh mắt bình thản, nhưng bên trong lại là kẻ có thể ra tay không hề do dự.
Cuối cùng, bà ta lên tiếng. “Ta sẽ giết ngươi.”
Giọng bà ta rất nhẹ, như đang nói một việc hiển nhiên.
“Để Đường Lãm có một tương lai tốt hơn. Không thể vì một người phụ nữ bình thường mà làm hại cháu ta.” Ta bật cười. Một nụ cười rất khẽ. “Phu nhân có thể giết ta.”
Ta nói chậm rãi. “Nhưng tình cảm là thứ khó cắt đứt nhất trên đời.” Ánh mắt bà ta khẽ động.
“Ta nghĩ… người ‘già’ như phu nhân, hẳn sẽ hiểu.” Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào bà ta, không né tránh.
“Nếu ta có thể khiến Đường Lãm tự rời xa ta, không còn chút vấn vương nào, chẳng phải còn tốt hơn sao?”
Không gian yên lặng trong giây lát. Ta tiếp lời, giọng nói bình thản như đang bàn chuyện làm ăn.
“Đổi lại, phu nhân giúp ta đối phó với nhà họ Hạ, có được không?”
Thực ra, ta không biết rõ nhà họ Hạ cùng công chúa, hay gốc rễ thông gia của bọn họ rốt cuộc liên kết lợi ích sâu đến mức nào. Nhưng lúc này, ta chỉ có thể đánh cược. Muốn đối phó nhà họ Hạ, ta buộc phải dựa vào một người có quyền thế đủ lớn.
Đường Mộng nhìn ta rất lâu, rồi bất chợt cười. “Ta hiểu vì sao cháu ta lại thích ngươi rồi.” Bà ta chậm rãi nói.
“Không nhiều cô gái có ánh mắt này, đặc biệt là khi họ nhìn thấy ta.” Nụ cười ấy không mang thiện ý, nhưng cũng không còn sát khí như ban đầu.
“Được.” Bà ta nói tiếp. “Nhưng ta sẽ thêm một điều kiện. Ngươi phải cưới Triệu Hàn Phong.”
Ta hơi nheo mắt. “Triệu Hàn Uyển là phi tần được hoàng thượng sủng ái. Ta cần ngươi bước vào nhà họ Triệu làm vài việc.”
Ta hiểu ngay đây không phải hôn sự, mà là một nước cờ. Bản thân sẽ là người bị lợi dụng một quân cờ có thể bị bỏ đi bất cứ lúc nào.
“Nếu ngươi đồng ý,” Đường Mộng đứng dậy, chậm rãi bước đến trước mặt ta, “ta sẽ giữ mạng cho ngươi.”
Bà ta cúi xuống, giọng nói hạ thấp. “Đồng thời… nhà họ Hạ.”
Ánh mắt bà ta lóe lên một tia lạnh lẽo. “Hai người nhà họ Hạ từng muốn thiêu chết ngươi. Vậy kết cục của họ ra sao… là do ngươi quyết định.”
Ta khẽ siết chặt tay trong xiềng xích. Trong lòng hiểu rõ từ giây phút này trở đi, ta đã bước vào một ván cờ không thể quay đầu. Vậy xem như đây là một giấc mộng xuyên không vậy.
Chỉ cần đạt được mục đích ta cũng không ngại làm cờ trong tay kẻ khác. Hai mẹ con nhà họ Hạ chết rồi có khi ta lại tỉnh giấc về với thế giới hiện đại.
Đường Lãm đang phi ngựa nước rút để đến ngoại thành nơi nàng sắp bị trói buộc bởi xiềng xích của hoàng gia.
Người chỉ biết liên tục nói : ” Nàng nhất định phải sống, nếu nàng chết ta quyết không tha thứ cho nàng…”
#truyenxuyenkhong #doctruyenxuyenkhongonline #blogtruyenxuyenkhong #hannablog #audiotruyenxuyenkhong #Hanguyettruyenxuyenkhong

