Chương 91 : Cờ vương giả
Tin tức từ biên cảnh truyền về Đường Kinh, Hoàng đế Tây Kinh… đã đưa người đến. Không phải sứ thần, không phải tướng lĩnh vô danh.
Mà là Đại hoàng tử Tây Kinh : Hoắc Lãnh, cùng một vị đại tướng quân thân tín, ai cũng hiểu, đây là một bước cờ không thể xem nhẹ.
Trong ngự thư phòng, bầu không khí nặng nề như đè lên lồng ngực người ta.
Hoàng đế Đường Kinh nheo mắt nhìn tấu chương, ngón tay gõ nhẹ lên long án, từng nhịp đều mang theo ý tính toán.
“Hoắc Yến có thể chết…”
Giọng người rất khẽ, nhưng từng chữ đều lạnh lẽo.
“Nhưng Hoắc Tư thì không thể.”
Hoắc Tư là người được hoàng đế Tây Kinh yêu thương nhất. Ai cũng hiểu được nếu Hoắc Tư chết ở đây và không có một lý do vô cùng thích hợp. Thì gần như chắc chắn hoàng đến Tây Kinh sẽ nổi giận, hai nước có thể sẽ phải gánh chịu cuộc chiến tranh này.
Hoắc Lãnh hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Hắn ngồi trong xe ngựa suy nghĩ những nước cờ của mình. Lần này nếu có sơ xuất. Phụ vương chắc chắn sẽ không tha.
Khi người đột nhiên chỉ đích danh hắn cùng đại tướng quân lên đường, Hoắc Lãnh đã lập tức cảnh giác.
Nếu Hoắc Tư còn sống và quay về Tây Kinh… Ngôi vị hắn đang tranh đoạt, e rằng sẽ sụp đổ trong nháy mắt. Phụ vương hắn chưa bao giờ che giấu sự thiên vị ấy.
Lần này, để hắn đích thân đến Đường Kinh .Vừa là ràng buộc, vừa là giám sát.
Sợ hắn ra tay với Hoắc Tư. Nhưng đồng thời… cũng muốn xem, hắn sẽ xử lý thế cục này như thế nào.
Đúng là thủ đoạn của bậc đế vương. Một mũi tên, bắn trúng rất nhiều đích. Dù là con trai yêu thương đang gặp nguy hiểm cũng tính toán nhiều như vậy.
Trong khi đó, tại hậu cung Đường Kinh, một cơn điên loạn đang lặng lẽ lan rộng. Gương mặt của công chúa Đường Như ngày càng lở loét.
Da thịt bong tróc, mủ loang lổ, dù dùng bao nhiêu linh dược cũng chỉ có thể trì hoãn, không thể cứu vãn.
Nàng không còn dám soi gương. Mỗi khi cung nữ vô tình liếc nhìn, ánh mắt né tránh ấy đều khiến nàng phát điên. Chén ngọc bị ném vỡ nát dưới chân.
Tiếng gào thét vang lên trong điện như dã thú bị dồn đến đường cùng.
“Ta là công chúa! Là huyết mạch hoàng gia!”
“Không thể… không thể biến thành như vậy được!”
Đường Như gần như đã mất lý trí. Trong cơn hỗn loạn ấy, tin tức Đại hoàng tử Tây Kinh đến Đường Kinh truyền đến tai nàng.
Đường Như đột ngột im bặt. Trong đôi mắt đỏ ngầu, một tia tỉnh táo hiếm hoi lóe lên. Hoắc Lãnh. người này có thể giúp nàng thực hiện giấc mộng quyền lực.
Làm hoàng hậu Tây Kinh… cũng chưa chắc là lựa chọn tệ. Nụ cười méo mó hiện lên nơi khóe môi nứt nẻ.
Có lẽ… đây chính là cơ hội mà ông trời đã mang đến cho nàng.
Cùng lúc đó, ở một nơi hoàn toàn khác, Đường Vận đang âm thầm dưỡng quân. Không khoa trương, không chiêu binh rầm rộ.
Từng đội, từng đội được điều động trong bóng tối, như những con rắn ngủ đông chờ ngày lột xác.Hắn đứng trước một bản đồ lớn, ánh mắt sâu thẳm. Tây Kinh đã bắt đầu ra mặt.
Đường Kinh thì nội loạn chưa yên.Nếu giải quyết ổn thỏa vấn đề Tây Kinh… Vị trí thái tử , dù hoàng đế có không muốn cũng không thể không trao cho hắn.
Chiến tranh giữa hai nước…Có lẽ đã không còn xa.
Đêm đó, tuyết lại rơi. Hàn Tuyết ngồi bên cửa sổ, khoác áo mỏng, gương mặt tái nhợt hòa vào màn trắng ngoài trời. Nàng đã nghe tin. Đại hoàng tử Tây Kinh đến. Hoắc Tư vẫn chưa chết. Đường Như vẫn còn sống…
Trong đôi mắt lạnh lẽo ấy, lần đầu tiên hiện lên một ý niệm rõ ràng, sắc bén như lưỡi dao mỏng.
Muốn giết Đường Như… Không thể chỉ dựa vào hận thù. Mà việc này Phương Tĩnh chính là người giỏi bày kế nhất.
Ngoài kia, tiếng vó ngựa từ xa vọng lại. Đại hoàng tử Tây Kinh đã vào thành. Ván cờ thật sự…
Bắt đầu rồi. 
#hannablog #phutuyetmaytan #truyencodainguoc #doctruyenonline #audiotruyen #truyencodaihay #blogtruyen

