Chương 103: Người trở về
Đêm trước đại hôn, Đường kinh sáng rực bởi hàng ngàn chiếc đèn lồng đỏ. Nhưng ngoài cửa thành phía tây, một bóng người cưỡi hắc mã lao như cơn gió. Bạch Hàn cuối cùng cũng trở về.
Gió đêm thổi tung vạt áo đen, đôi mắt lạnh lẽo nhìn về phía kinh thành. Trong phủ Đường Vận vẫn chưa nghỉ. Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.
” Điện hạ, thuộc hạ báo lại Bạch Hàn đã vào thành .” Đường Vận đặt bút xuống. Cuối cùng, hắn vẫn trở về.Người bên cạnh khẽ hỏi: “ Điện hạ, có cần cấm vệ ngăn hắn vào phủ không?” Đường Vận lắc đầu.
“Nếu hắn thật sự muốn vào, cả kinh thành cũng chẳng ai ngăn được.”
Trong tiểu viện,Hàn Tuyết vẫn ngồi dưới gốc mai, gió đêm mang theo mùi hoa nhàn nhạt. Đột nhiên, một chiếc lá rơi xuống trước mặt nàng.
Nàng khẽ ngẩng đầu ,trên mái nhà đã có thêm một bóng người. Hai người bốn mắt nhìn nhau. Bạch Hàn mới chậm rãi cất tiếng.
“Ta về rồi.” Đôi mắt vốn bình lặng của Hàn Tuyết khẽ run lên. Nàng vẫn lạnh nhạt đáp: “ Sư phụ không nên trở về. Hắn không còn sống lâu nữa.”
Bạch Hàn nhìn bộ hỉ phục đỏ đặt trong phòng : ” Con không cần phải thành hôn với hắn. ” Hàn Tuyết cúi đầu. Bạch Hàn bước xuống khỏi mái hiên.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài bước.
“Nếu con thật sự muốn gả. Ta sẽ tận mắt nhìn con xuất giá.Ta tuyệt đối không cản. Nhưng, nếu con muốn chết cùng hắn, dù có phải đối đầu với cả thiên hạ, ta cũng sẽ đưa con đi.”
Hàn Tuyết ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt sư phụ.Trong đôi mắt lạnh lùng ấy, có điều gì nàng không thể hiểu rõ. Đúng lúc ấy, ngoài viện vang lên tiếng vỗ tay.
Đường Vận từ từ bước vào. Hai người đứng đối diện nhau. Ánh mắt họ giao nhau, Đường Vận khẽ cười : “Cuối cùng người cũng trở về, bệnh này của ta chỉ cầu Bạch Hàn tiên sinh.”
Phủ đại hoàng tử có thể dễ vào như vậy, đúng là có người đã chờ sẵn. Bạch Hàn nhìn sắc mặt của Đường Vận biết rằng hắn đã trúng độc không hề nhẹ.
Không vòng vo Đường Vận nói : ” Nếu Bạch tiên sinh điều chế thuốc cứu được ta. Tự động cả hai sẽ rời khỏi phủ đại hoàng tử an toàn.
Ta tự có cách nói với cả thiên hạ vì sao Hàn Tuyết cô nương mất tích .Nhưng nếu ta không được chữa khỏi, cả hai cũng đừng mong rời khỏi Đường Kinh.”
Nhìn sắc mặt hắn, Bạch Hàn hầu như có thể đoán được khả năng cứu được là không thể. Chỉ là phải tìm cách cả hai thoát khỏi Đường kinh. Còn vị hoàng đế kia e rằng cũng không dễ đối phó.
Bạch Hàn nhìn Đường Vận đối diện : ” Được” .
#hannablog #truyenonline #blogtruyen #truyencodainguoc #audiotruyen #phutuyetmaytan #truyenhay

