Chương 58: Người chẳng nhìn thấu

Dưới tán cây cổ thụ, làn gió mang theo hương trà nhàn nhạt. Hạ Nguyệt đứng dậy, khẽ cúi người. “Triệu đại công tử.” Triệu Hàn Hằng đáp lễ. “Hạ nhị tiểu thư.”

Một khoảng lặng kéo dài, không ai mở lời trước.Cuối cùng vẫn là Hạ Nguyệt mỉm cười. “Đại công tử đến Hạ phủ để chữa bệnh, Xem ra người muốn gặp ta.”

Triệu Hàn Hằng cũng không phủ nhận. “Đúng. Ta muốn biết người khiến tam đệ của ta thúc giục phụ mẫu đến vậy, rốt cuộc là người thế nào.”

Hạ Nguyệt khẽ cười. “Đã gặp rồi. Người thấy thế nào ?”

“Đúng là rất xinh đẹp, cũng rất khác.”

Hạ Nguyệt nhìn vào mắt người này : ” Khác sao? “

” Ta không giải thích được.Chỉ một lần có dip đến Hạ phủ cùng tam đệ . Ánh mắt, khí chất của Hạ cô nương hiện tại như biến thành một người khác vậy.” Sau đó hắn lại mỉm cười nhàn nhạt.

Hạ Nguyệt rót thêm một chén trà, không có ý đinh đáp lại lời vừa nghe. “Đại công tử dùng trà.” Triệu Hàn Hằng ngồi xuống đối diện. “Hạ cô nương không hỏi bệnh tình của tam muội sao?”

Nàng lắc đầu. “Đại công tử lúc vừa ra khỏi viện, kết quả thế nào ta cũng đoán được. Nếu chữa được, người trong phủ đã chẳng để khóc lóc như vậy.”

Triệu Hàn Hằng nhìn nàng. “Hạ cô nương không cảm thấy đau lòng cho tam muội mình sao ?”

Hạ Nguyệt nhìn những chiếc lá đang lay động trên cành. “Dù sao cũng là muội muội của ta. Nhưng đau lòng cũng không thay đổi được kết quả.”

Triệu Hàn Hằng khẽ gật đầu. Một lúc sau hắn hỏi: “Tam đệ của ta rất để tâm đến cô.” Nàng nâng chén trà uống một ngụm rồi nói :

“Người trong kinh thành có thể đều cho rằng ta si mê Triệu tam công tử. Không biết ý đại công tử thấy sao?”

Người nhìn thẳng vào mắt nàng sau đó lại là một câu hỏi về phía nàng : “Chẳng lẽ không phải?”

Hạ Nguyệt đặt chén xuống rất nhẹ, mỉm cười : “Nếu một người cả đời chỉ nhìn về một phía. Đến khi quay đầu mới phát hiện. Phong cảnh phía sau còn rộng lớn hơn rất nhiều.”

Ánh mắt Triệu Hàn Hằng hơi động. Hắn nhìn nàng rất lâu.

“Hạ cô nương đúng là rất khác. Với địa vị của cô nương hiện nay. Có lẽ thành hôn với tam đệ ta là tiểu thư trèo hơi cao rồi?”

Hạ Nguyệt đáp rất nhẹ, như thể lời châm chọc ấy không khiến nàng phật ý : “Con người rồi cũng sẽ thay đổi. Trèo cao hay không có lẽ chưa thể nói được lúc này.”

“Nếu sau này tam đệ ta cưới năm thê bảy thiếp hoặc không còn tình cảm với nhị tiểu thư nữa? Cô sẽ tha thứ?”

Hạ Nguyệt cười.

“Đại công tử, trên đời này không phải thứ gì mất đi cũng có thể nhặt lại.Nếu một ngày ta không còn cần nữa.Dù người ấy quay đầu, cũng chẳng còn ý nghĩa.”

Lời nói rất nhẹ nhưng đủ khiến Triệu Hàn Hằng lặng người. Đây là lần đầu tiên hắn nghe một nữ tử nói như vậy.Nàng như chẳng để tâm lắm, mất hay không cũng chẳng tha thiết.

Một cơn gió thổi qua. Hạ Nguyệt nhìn về phía hồ sen. “Nếu nhà họ Triệu còn cần cuộc hôn sự này.Ta sẽ giữ trọn bổn phận của một vị hôn thê. Nếu một ngày nhà họ Triệu hay Tam công tử không muốn nữa. Nói với ta một tiếng là được. Nữ tử cũng nên biết tự trọng.Ta sẽ tự rời đi.”

Triệu Hàn Hằng nhìn nàng. Trong mắt hắn hiện lên chút kinh ngạc. Nàng nói về hôn ước của mình,bình thản như đang nói chuyện của người khác. Nữ tử này không hề níu kéo, cũng không lấy đó làm điều đáng tự hào.

Hắn khẽ cười. “ Nói thật tam đệ của ta danh tiếng không tốt. Nhưng ta lại cho rằng đệ ấy không hề tệ đến thế về cả tướng mạo, gia thế. Nếu Hạ cô nương chiếm được trái tim đệ ấy .Có lẽ đó sẽ là một nơi nương tựa tốt cho một nữ nhân.”

Hạ Nguyệt nhìn hắn. “Con người khi không còn đặt hạnh phúc của mình vào tay người khác. Thì sẽ chẳng còn gì đáng để sợ. Tiểu nữ chính là không mong cũng không cầu người khác yêu thích mình.”

Triệu Hàn Hằng bất giác mỉm cười. Tam đệ hắn hiểu rõ vị cô nương nhà họ Hạ này không? Với tính cách này e rằng người chịu thiệt lại là đệ ấy rồi.

Hạ Nguyệt chợt đổi chủ đề. “Đại công tử, có một chuyện Hạ Nguyệt muốn thẳng thắn . Người đừng vì coi Hạ gia là thông gia tương lai mà tìm cách chữa khỏi cho tam muội.”

Triệu Hàn Hằng khựng lại. “Ý cô là gì?” Hạ Nguyệt mỉm cười rất nhạt. Nàng đứng dậy, tà váy trắng khẽ lay trong gió.

“Đại công tử là người thông minh. Chắc sẽ hiểu ý ta.” Nói xong, nàng chậm rãi rời đi. Triệu Hàn Hằng nhìn theo bóng lưng nàng. Trong lòng chợt nổi lên vô số nghi vấn.

Dưới tán cây chỉ còn lại hắn đứng lặng, cúi xuống nhìn chén trà nàng vừa rót. Nước trà đã nguội đi một nửa. Khóe môi hắn bất giác cong lên. “Hạ Nguyệt, sau bao năm cô là người ta cảm giác như không thể nhìn thấu. “

#truyenxuyenkhong #hannablog #hanguyet #audiotruyenxuyenkhong #doctruyenxuyenkhongonline #truyenxuyenkhonghay #blogtruyen #hanguyettruyenxuyenkhong

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *