Chương 89 : Mây Tan
Tuyết phủ dày đến mức cả khu rừng như hóa thành cõi chết. Mọi âm thanh đều bị nuốt vào khoảng lạnh lẽo trắng xóa ấy. Bạch Hàn đi từng bước xuyên qua rừng cây, áo choàng đẫm tuyết, mỗi bước chân chẳng còn vẻ phong đạm, nhàn nhạt như xưa.
Không phải linh cảm. Không phải điềm xấu. Mà là sự thật hắn đã cố trốn tránh.
Khi hắn dừng lại trước khoảng đất bị gió tuyết xé tung, đôi mắt Bạch Hàn bỗng khựng lại. Ở đó, thân thể Hàn Vân nằm yên như chỉ vừa mới ngủ. Nhưng hơi thở đã rời bỏ nàng từ lâu, cái lạnh của tuyết đã chiếm lấy từng ngón tay, từng sợi tóc của nữ đệ tử hiền lành nhất.
Hàn Vân… đứa trẻ hắn đem về suốt bao năm theo hắn hành y, cứu nạn, giúp đời. Nụ cười dịu dàng, dáng vẻ siêng năng bên bàn thuốc, ánh mắt trong trẻo khi gọi hắn một tiếng “sư phụ”… Tất cả như từng mảnh thủy tinh vỡ đâm sâu vào tim hắn.
Bạch Hàn quỳ xuống, bàn tay run rẩy chạm vào má nàng. Thân thể không còn sự sống.
Hắn thì thầm, giọng khàn khàn : “Là ta đến muộn.”
Tuyết rơi lên vai hắn, lên khuôn mặt vốn bình tĩnh như nước suối. Nhưng giờ đây, mặt hắn chỉ còn lại sự trống rỗng của một kẻ vừa mất thêm một mảnh quan trọng của cuộc đời.
Phía sau, tiếng bước chân mềm như bị gió nuốt chửng. Hàn Dương xuất hiện từ đằng xa, toàn thân đẫm máu. Người không khóc cũng không gào thét.Nhưng ánh mắt hắn… đã không còn ánh sáng của sự sống.
Hắn nhìn Hàn Vân thật lâu, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh nàng, bàn tay đặt lên bàn tay lạnh buốt của sư muội.
“Đừng sợ lạnh , ta sẽ đi cùng muội, đợi ta…” Hàn Dương nói mà như không, giọng nhạt như cơn gió qua cành khô.
Hàn Dương mỉm cười, nụ cười yên bình đến đau lòng.
“Khi nhìn thấy muội ấy… đã không còn gì để níu con lại. Xin lỗi sư phụ,..”
Một dòng máu đen trào ra từ môi hắn. Nhưng hắn vẫn nhìn sư phụ với ánh mắt cảm ơn.
“Con… đi cùng muội ấy được rồi…”
Bạch Hàn siết lấy vai hắn, truyền chân khí, nhưng người đã không muốn sống thì mọi sự cố gắng đề trở nên vô vọng.
Đôi mắt Hàn Dương nhắm lại, hơi thở đứt đoạn. Hai thi thể nằm bên cạnh nhau trong bình yên, nụ cười đã trở lại trên môi của Hàn Dương. Dù nụ cười bị đóng băng lạnh lẽo chết chóc.
Tiếng gió gào rú qua những thân cây trơ trụi, như tiếng khóc vang lên thay cho hai người đệ tử đã mất.
Bạch Hàn ôm thi thể Hàn Dương, đôi tay run bần bật. Tuyết trắng rơi xuống hàng mi hắn, hòa lẫn với giọt nước nóng rực lăn dài nhưng bị gió lạnh làm đông lại trước khi kịp rơi xuống đất.
Hắn có thực sự lạnh lùng như băng thì giờ phút này cũng chỉ là một người phải nhìn thấy hai người thân cùng ra đi. Bạch Hàn không kìm chế được mà vận chân khí khiến cây cối rung chuyển, tuyết xung quanh bay tán loạn/
Hắn đã từng nghĩ bản thân đủ mạnh để bảo vệ tất cả. Nhưng nơi Đường Kinh này… hắn chỉ toàn chứng kiến người thân rời đi.
“Ta nợ các con… nhưng các con hãy yên tâm. Sư phụ sẽ thay các con đòi lại tất cả.”
Hắn ngước nhìn trời đêm, nơi tuyết rơi như tro tàn rải xuống nhân gian.
Một ý nghĩ duy nhất hiện rõ:
Muốn cứu được những người còn sống… hắn phải gặp người đứng sau tất cả ,hoàng đế Đường Kinh.
Nếu vị vua ấy lại khiến cho những người quan trọng còn lại của hắn không thể an toàn. Vậy thì hắn sẽ đến Tây Kinh. Gặp một vị hoàng đế khác.
Một người đủ sức tàn phá Đường Kinh… hoặc ít nhất khiến người ngồi trên cao kia phải trả giá.
Tuyết rơi ngày càng dày, che lấp hai thân người nằm bất động. Nhưng không thể che được bóng dáng cao lớn của Bạch Hàn đang đứng lên, tay áo tung trong gió, ánh mắt đẫm sát khí đen đặc.
Đêm ấy, cả khu rừng như cúi đầu trước nỗi đau của hắn. Và cũng từ đêm ấy, số mệnh của Đường Kinh… bắt đầu rung chuyển.
#hannablog #truyencodai #phutuyetmaytan #truyennguoc #doctruyenonline #audiotruyencodai #blogtruyencotrang

