Chương 61 : Hiểm độc

Được người báo tin Phương Tĩnh đã yên tâm. Bạch Hàn cùng Hàn Tuyết chuẩn bị vào cung có lẽ người họ muốn gặp mặt là hắn.

Mọi việc đã gần như nằm trong kết hoạch của mình. Người thay y phục mang theo báu vật đến phủ tam hoàng tử Đường Lân.

Xe ngựa đột nhiên dừng lại .” Phương thần y, Đại hoàng tử có lời mời người xuống xe trò chuyện.” Môi mỏng nhếch nhẹ lên một đường cong nhỏ.

Phương Tĩnh bước xuống xe thong dong, mặt thoáng nhẹ nét cười. Bên trong căn phòng, Đường Vận nhìn người trước mặt tỏ vẻ ung dung không hề lo sợ yếu thế. 

“ Phương y sư là chuẩn bị đến phủ tam đệ của ta sao? Có điều kiện gì người cứ nói, ta chắc chắn sẽ làm được. Nếu người không đồng ý, e rằng khó có thể bước ra khỏi tửu quán này.”

“ Đúng là tại hạ muốn đến phủ tam hoàng tử. Địa Lan Chi này chỉ có một, người cũng biết vị trí của tam hoàng tử trong lòng một người vô cùng quan trọng. Vị này cả ta và đại hoàng tử đều không thể không tuân. Ta đành phụ tấm lòng của đại hoàng tử rồi.”

Đường Vận nhíu mày, hắn hiểu rõ phụ vương luôn thiên vị Đường Lân. Nhưng nghe chính miệng người này nói lòng cảm thấy không dễ chịu chút nào.

“ Ta có thể giết chết ngươi rồi lấy Địa Lan Chi . Sau đó ta tự có cách nói chuyện người đó.”

“ Ta hoàn toàn tin vào năng lực của đại hoàng tử nhưng thiên hạ lại có câu cha mẹ luôn là người hiểu con cái nhất. Có lẽ …”

Lời nói chưa dứt một vị công công đột nhiên xuất hiện. Ngươi đến nói hoàng thượng có chỉ truyền Đại hoàng tử vào cung. Hắn đã hiểu vì sao tên họ Phương này lại bình tĩnh đến thế. Nếu hắn không ra tay chắc chắn Địa Lan Chi sẽ thuộc về Đường Lân.”

Người đi nhưng chắc chắn thủ hạ của đại hoàng tử vẫn còn ở lại để cướp thảo dược. Phương Tĩnh môi cười nhàn nhạt.Hắn ngồi lên xe ngựa cầm chiếc hộp trên tay ngắm nhìn một cách say xưa. 

Xe ngựa vừa đến đi một đoạn đã bị một đám người chặn lại. Những kẻ này thân thủ không tệ. Đội quân triều đình hoàn toàn không phải đối thủ của nhóm người này.

Phương Tĩnh vén màn xe tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc. Hắn giao thủ cùng bọn hắc y nhân, nhưng một người không địch lại . Phương Tĩnh bị chém vào tay bị thương vô cùng đau đớn.

Tay cầm hộp đựng thảo dược rốt cuộc buông lỏng. Họ đã lấy được, rồi nhanh chóng dùng khinh công trốn thoát. 

Hắn đến một nơi quen thuộc. Phủ đệ của đại hoàng tử. Hoắc Yến trong phòng chợt giật mình. Không ngờ tên này dám đến đây giữa ban ngày như vậy.

“ Công chúa ta đích thân đến giao thuốc cho người. Không biết việc ta muốn người đã làm chưa?”

“ Vị Hàn Vân cô nương đó đúng là vô cùng xinh đẹp. Nhìn thấy cô ấy đến ta còn có chút động lòng. Vậy mà người lại ác độc đến mức lấy mắt của cô ta.Không biết Phương thần y có ân oán sâu nặng gì với cô ấy?”

“ Ta không cần phải nói nhiều với người. Đây là thuốc giải của tháng này. Công chúa làm rất tốt , ta nhất định sẽ đích thân báo đáp. Nhưng người đã làm thêm một việc ta không yêu cầu. Nên người phải chịu trả giá một chút. “

Hoắc Yến giật mình lùi lại. 

“ Nhan sắc ta bị huỷ, dù sao cô ta không còn mắt nữa không nhìn thấy bản thân thì cần gì đến dung nhan. Ta tìm được một vị y sư có thể giúp ta thay một lớp da mới. Làn da cô ta đúng là rất ưng ý. Chỉ là cô ấy không may mắn thôi. Sao ngươi lại muốn trách ta.”

Phương Tĩnh thở một hơi dài. Hàn Vân vô cùng tốt với muội của hắn Hàn Tuyết. Nhưng đáng tiếc cô ấy lại là một quân cờ có thể dùng được để đối phó với Bạch Hàn và cả triều đình.

 Vốn chỉ muốn hạ độc đôi mắt của cô ấy, sau này hắn cũng có phương thức chữa trị để hồi phục. Trong lòng hắn sẽ không cảm thấy có lỗi với Hàn Tuyết. Nhưng rốt cuộc lại bị cô ta phá hỏng mọi chuyện.

 Rạch mặt để lấy da , hắn không ngờ người phụ nữ này vì bản thân mà ác độc tới mức này. Ta đã xem thường nữ nhân này. Hiện tại vẫn còn giá trị , những vẫn muốn cảnh cáo cô ta để sau này nghe lời một chút.

Phương Tĩnh bóp lấy cổ nàng , sau đó dùng dao rạch một vết trên cổ tay Hoắc Yến. “ Ta xưa nay không có ý định thương hoa tiếc ngọc. Sau này làm bất kì chuyện gì cũng phải theo đúng lời ta. Nếu còn tự ý ra tay. Thì công chúa Tây Kinh sẽ có một màn cắt cổ tay tự tử . Nhớ kĩ lời ta nói.”

“ Ngươi đến đây chỉ đến đưa thuốc rồi hâm dọa ta sao? Vì người phụ nữ bị ngươi làm cho mù mắt sao?” Phương Tĩnh đưa một gói thuốc cho nàng.

” Đây là một loại thuốc rất tốt cho đôi chân của đại hoàng tử. Ta hy vọng trong vòng 15 ngày. Mỗi ngày đại hoàng tử đều dùng thuốc này. Hy vọng công chúa làm tốt.”

Nói xong người đã đi mất nhanh chóng, Hoắc Yến cầm thuốc trên tay,  cổ tay nàng vẫn đau nhói . Lần này hắn lại muốn làm gì đại hoàng tử.

Tuy nàng không có bất kì sự thương tiếc nào với Đường Vận. Nhưng việc này vô cùng khó khăn để làm. Phương Tĩnh ngươi quả là một tên độc ác biết cách làm khó người khác.

Hannablog- Truyện cổ đại ngược- Phù Tuyết Mây Tan chương 61- chương 62 _ Tà Tưa Audio

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *