Tuyết phủ dày đến mức cả khu rừng như hóa thành cõi chết. Mọi âm thanh đều bị nuốt vào khoảng lạnh lẽo trắng xóa ấy. Bạch Hàn đi từng bước xuyên qua rừng cây, áo choàng đẫm tuyết, mỗi bước chân chẳng còn vẻ phong đạm, nhàn nhạt như xưa.
đọc truyện trên blog
Showing: 1 - 2 of 2 Articles

Hạ Nguyệt chương 37 ( Truyện xuyên không )
Nụ cười của ta khiến ánh mắt chàng tối đi. Đường Lãm muốn nắm tay ta, nhưng ta khẽ nghiêng người tránh. Khoảnh khắc ấy, ta biết khoảng cách giữa chúng ta đã rõ ràng: ta đồng ý, nhưng lòng không còn động.

