Thẩm Tâm khẽ cười, nụ cười rất nhạt, như thể đã sớm đoán được.
“Không nhớ cũng không sao.”
“Vì dù nàng có nhớ hay không… thì nàng vẫn là người của ta.”
" Cỏ dại cũng là hoa, khi bạn đã hiểu chúng". A.A Milne

Thẩm Tâm khẽ cười, nụ cười rất nhạt, như thể đã sớm đoán được.
“Không nhớ cũng không sao.”
“Vì dù nàng có nhớ hay không… thì nàng vẫn là người của ta.”

Nàng không để ý đến bề ngoài của ta. Lần thứ hai gặp mặt nàng đã đòi hỏi sự giúp đỡ, đòi vàng bạc một cách không hề nao núng. Ta chính là thích sự ngang tàng , yêu tiền, vụ lợi của nàng …”
Vậy là hắn đã thích mình dữ chưa? Sao nghe ra chỉ toàn là khuyết điểm. Tên này nói chuyện đến mức hàm hồ rồi sao.