Chương 87: Mưu sâu như biển

Hàn Tuyết rời khỏi nơi ẩn náu bấy lâu, áo choàng khẽ tung giữa gió, ánh mắt nàng lạnh đến mức khiến tuyết đọng trên cành cũng run rẩy.

Nàng chỉ có một mục đích duy nhất tìm Phương Tĩnh. Để giết vị công chúa của Đường Kinh.

Trong hoàng cung, hoàng đế Đường Kinh tự tay di chuyển từng quân cờ, đối thủ của người chính là bản thân người.

“Hoàng thượng,” giọng thái giám thân cận khẽ vang, “Người chúng ta sắp xếp… đã đến gặp vị cô nương đó.”

Hoàng đế vẫn không ngẩng đầu, đôi mắt ánh lên vẻ uy nghi pha chút lạnh nhạt.

“Những kẻ tưởng có thể qua mắt được trẫm, thật đúng là vọng tưởng. Chúng nghĩ trẫm không biết mình đang làm gì sao?”

Thái giám cúi đầu thật thấp:

“Hoàng thượng anh minh, kỳ thực… tất cả đều nằm trong tay người.”

“Phải.” Hoàng đế đặt nhẹ quân cờ đen lên trung tâm bàn cờ, nụ cười nhạt hiện nơi khóe môi.

“Đứa con duy nhất trẫm từng xem trọng, tiếc thay, bệnh tật yếu đuối, chẳng thể làm nên nghiệp lớn. Còn hai đứa kia, kẻ dã tâm , người ẩn mình trong góc tối , tưởng mình có thể tranh thiên hạ với trẫm… thì cứ để chúng thử một lần.”

Người dừng lại giây lát, giọng trầm xuống:

“Đường Như nóng nảy, hẳn chưa nguôi giận. Cứ để nó dẫn quân đến Lý gia, bắt hai kẻ ấy. Muốn giết hay thế nào tùy nó. Trẫm muốn xem, sau một ván cờ này, ai mới thật sự đủ tầm.”

Thái giám khẽ run giọng:

“Nhưng thưa hoàng thượng, nếu hoàng tử biết sẽ … ”

Hoàng đế cười lạnh “Trẫm còn giữ lại một vài người. Chỉ cần chúng còn sống, hắn sẽ không dám động. Bạch Hàn, Phương gia, Tây Kinh, tất cả… đều nằm trong lòng bàn tay trẫm.”

Vừa rời khỏi Lý phủ, Hàn Tuyết đã nghe tiếng vó ngựa rền vang phía sau.

Khói bụi mịt mù, mười mấy bóng người áo đen như từ trong bóng đêm lao ra, vây kín lấy nàng ở bìa rừng.

Người cầm đầu tiến lên, giọng lạnh như băng:

“Hàn Tuyết cô nương, mời đi theo chúng ta. Nếu không… người ở Lý gia dưỡng thương e rằng khó toàn mạng.”

Hàn Tuyết rút kiếm, ánh thép lóe sáng.

“Các ngươi là ai? Làm sao biết nơi đó? Ta sẽ không tin lời các ngươi!”

Chưa dứt câu, nàng đã tung người lướt tới. Kiếm ảnh cuộn như gió, tiếng gươm chạm nhau chan chát, lóe sáng giữa màn sương trắng xóa. Một tiểu cô nương áo trắng, giữa vòng vây hắc y nhân, vẫn đứng sừng sững vừa đẹp vừa lạnh như hồn tuyết.

Tại một khách điếm cũ, Phương Tĩnh ném mạnh chén trà xuống bàn.

“Hoàng đế này… quả nhiên sâu không lường được. Mau cho người đến ngoài thành tìm tung tích Hàn Tuyết. Muội ấy chưa đến, chắc chắn có chuyện bất trắc!”

Một nhóm người đi đến phía sau là hai thi thể được khiêng theo.

Hàn Tuyết khựng lại, đôi mắt thoáng co rút.

Giữa rừng, Hàn Tuyết đang gắng gượng cầm kiếm thì một giọng cười lanh lảnh vang lên, như gió lạnh quét qua vách núi:

“Dừng tay đi, nếu không… kẻ còn lại cũng không sống nổi đâu.”

Tiếng cười ấy Hàn Tuyết nhận ra ngay. Là Đường Như, vị công chúa Đường Kinh.

Nàng ta chậm rãi bước ra, váy đỏ rực nổi bật giữa nền tuyết trắng, nụ cười chứa đầy khinh miệt.

“Mở khăn ra.” Hai tên thị vệ vén tấm vải đen phủ trên hai thi thể. Khi nhìn rõ, tim Hàn Tuyết như ngừng đập.

Một người là Hàn Vân thân thể lạnh ngắt, gương mặt tái nhợt không còn hơi thở.

Người còn lại, Hoắc Tư, đang bị trói chặt, hôn mê bất tỉnh vì trúng độc mê.

Đôi mắt Hàn Tuyết đỏ rực, giọng nàng nghẹn lại như xé lòng:

“Ta… sẽ giết ngươi.”

Đường Như mỉm cười, tiến lại gần, ngón tay thon cầm lưỡi dao mảnh, rạch nhẹ lên má nàng một đường dài.

Máu nóng chảy xuống, hòa cùng tuyết lạnh, đỏ như hoa đào nở trong bão tuyết.

“Ngươi còn dám nhìn ta như thế sao?” Đường Như nghiêng đầu, giọng lạnh tanh “Muốn cứu hắn? Hay muốn chết cùng hắn?”

Hàn Tuyết đứng yên, đôi mắt chỉ nhìn về một hướng nơi có thi thể Hàn Vân. Không khóc, không kêu, chỉ im lặng như tượng đá.

Nàng biết, họ dùng Hoắc Tư để uy hiếp nàng. Còn Hàn Dương sư huynh không có ở đây. Nhưng với nàng, người duy nhất không thể thay thế… đã nằm lại mãi mãi trong tuyết lạnh.

Kiếm trong tay nàng dần buông lỏng . Từ xa, một làn khói xám tràn tới, bao phủ cả khu rừng. Mùi độc lan nhanh, khiến đám hắc y nhân chao đảo. Đường Như khẽ lùi lại, gương mặt biến sắc.

Phương Tĩnh cùng một hắc y xuất hiện giữa màn sương, ánh mắt hắn lạnh như băng giá.

Cùng lúc ấy, ở phủ Đại hoàng tử.

Bạch Hàn vừa đến cổng phủ thì đột nhiên khựng người, cảm thấy một cơn đau nhói lạ lùng trong ngực.

Hắn phun ra một ngụm máu, nhìn lên bầu trời phủ tuyết trắng, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.

Hắn xoay người định quay về. Nhưng đã quá muộn.

Đường Vận, đại hoàng tử, hắn đứng ngoài trời tuyết lạnh giá cùng với đôi chân lành lặn.

“Ngươi đến trễ rồi, Bạch Hàn.”

Hắn ngẩng nhìn trời, ánh mắt trống rỗng như người đã chết từ lâu. Hắn đột nhiên nói : “Phụ hoàng à… Người chưa từng là một người cha.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *