Nội dung bài viết
Có ai là người hâm mộ thầy Năm không ? Mình không bỏ sót video nào trên youtube của Web 5 Ngày. Và thực sự mình đã có những thay đổi đáng kể khi xem những video đó.
Trong thời đại mạng xã hội phát triển, nơi mọi người đều dễ dàng bày tỏ suy nghĩ bằng một cú chạm tay, việc phán xét người khác dường như trở thành một phản xạ tự nhiên.
Chỉ cần vài giây nhìn thấy ai đó hành xử khác mình, ta lập tức đưa ra đánh giá: “Sao họ lại làm vậy?”, “Nếu là tôi thì…”, “Thật vô lý!”, “Đúng là không biết suy nghĩ!”
Bài học này tưởng dễ, nhưng lại là điều khó rèn nhất. Và chính vì khó, nó mới tạo ra được sự thay đổi sâu sắc.
Phán xét người khác. Thói quen ai cũng có , hay vô tình có nhưng không ai thừa nhận
Đôi khi ta nghĩ phán xét chỉ là những lời chỉ trích to tiếng. Nhưng thật ra phán xét tồn tại ở những điều nhỏ nhất:
- Liếc mắt khi thấy ai đó mặc không hợp ý mình
- Thầm nghĩ: “Cô ấy thật lười biếng” chỉ vì người ta nghỉ ngơi
- Chê trách ai đó phạm sai lầm theo cách ta không làm
- So sánh đời mình với đời người khác
- Hay mấy người quá giàu toàn làm điều bất chính..
Không phải vì ta xấu, mà vì bộ não vốn được lập trình để đánh giá nhằm sinh tồn. Nhưng trong xã hội hiện đại, việc đánh giá người khác liên tục chỉ khiến ta… mệt mỏi và tiêu cực hơn.
Ta không thể hạnh phúc nếu tâm trí lúc nào cũng bận rộn trong việc soi mói cuộc sống của người khác. Nhưng điều này có thể là vô tình tạo thói quen cho não.
Một phản xạ tự nhiên bật ra mà không cần phải tốn quá nhiều công sức. Một thói quen mà chúng ta ít khi thừa nhận để rồi tự khổ sở với chính ” mớ hỗn độn ” trong đầu mình.
Khi bạn phán xét người khác, người bị tổn thương nhiều nhất lại là… chính bạn
Mỗi lần bạn phán xét, tâm trí bạn rơi vào trạng thái tiêu cực, cơ thể tiết ra hormone căng thẳng, và năng lượng trong lòng bạn bị rút cạn.
Phán xét là một cảm xúc mang tính công kích. Cho dù bạn chỉ nói thầm trong đầu, thì não vẫn ghi nhận rằng bạn đang “chiến đấu” với ai đó.
Hệ quả là: Bạn trở nên dễ cáu gắt, nhạy cảm với lời người khác nói hơn. Dần bạn sẽ đánh mất đi sự bình yên vốn có của mình.
Càng phán xét nhiều, ta càng cảm thấy đời mình ngột ngạt, bực bội, và thiếu niềm vui. Và ngược lại… khi học được cách không phán xét, tâm hồn ta tự nhiên rộng mở.
Không phán xét không đồng nghĩa là chấp nhận mọi điều tiêu cực
“Nếu không phán xét thì làm sao nhìn ra đúng , sai?” . Không phán xét không có nghĩa là bạn đồng ý, mà là chọn cách quan sát mà không kèm theo công kích. Có nhiều trường hợp bạn đã chỉ trích người khác mà không hề dừng lại một chút thời gian nào để suy nghĩ.
Như câu nói chỉ trích : ” Sao cô ấy ăn mặc kiểu kỳ cục như vậy?” Chưa bàn đến việc cô ấy ăn mặc thế nào. Như việc tự do thể hiện cá tính, sáng tạo và cách ăn mặc là tuỳ gu mỗi người.
Tất nhiên điều đó không ” hợp mắt ” với bạn. Nhưng nếu điều này không làm ảnh hưởng gì đến bạn, họ hoàn toàn là người xa lạ. Thì việc bạn phản ứng và đưa ra lời nói như thế không làm bạn trở nên “tốt hơn”.
Có những điều chưa đúng với những chuẩn mực xã hội hay những điều được cho là tiêu cực. Bạn hoàn toàn có thể không đưa ra những lời phán xét của mình.
Mức độ cao hơn là suy nghĩ những điều người đó làm vẫn có những điểm sáng. Nếu không làm được bạn cứ bình an bước qua và ngừng phát xét. Không đồng tình cũng không gay gắt chỉ trích làm tổn thương người khác.
Mỗi người đều có câu chuyện mà ta không thấy được
“Nếu bạn sống cuộc đời của họ, trải qua những điều họ đã trải qua, có lẽ bạn sẽ lựa chọn giống hệt họ. Hoặc ít nhất bạn sẽ hiểu được điều họ làm.”
Khi ta nhìn một người đưa ra một quyết định kỳ lạ, hành xử không giống mình, hoặc phạm sai lầm, ta chỉ nhìn thấy… kết quả.
Nhưng ta không nhìn thấy: Họ đã từng bị tổn thương ra sao? Họ phải gánh chịu những áp lực thế nào? Hay họ lớn lên trong một môi trường ra sao?…
Ta chỉ thấy một trang sách của họ, rồi lại cho rằng mình hiểu cả cuốn sách. Ngừng phán xét chính là học cách thừa nhận rằng: Ai cũng có một câu chuyện mà ta không thể nào biết hết.
Rời bỏ sự phán xét : Chiếc chìa khóa mở ra sự hạnh phúc nội tâm
Bạn trở nên nhẹ nhàng hơn. Không phải điều gì bạn thấy cũng cần phải bình luận. Bạn có tự do ngôn luận nhưng bạn chưa có đủ ” quyền hạn” để phán xét người khác.
Bạn sẽ thấy thế giới dễ chịu hơn. Khi bản thân ngừng soi lỗi người khác, dành thời gian hơn để soi rọi chính bản thân mình.
Bạn sẽ cải thiện được rất nhiều mối quan hệ. Không phải dân gian có câu :” Cái miệng hại cái thân .” Nếu bạn trở thành một người không yêu thích việc chỉ trích người khác. Điều này sẽ khiến bạn trở thành một người dễ chịu, dễ gần một nguồn năng lượng mà ai cũng muốn tiếp cận.
Rời bỏ đi sự phán xét bạn sẽ trở nên trưởng thành hơn với lối suy nghĩ chín chắn, điềm đạm. Sự thấu hiểu, bao dung chính là chìa khoá mở ra hạnh phúc cho bạn và cả những người bên cạnh bạn.
Bỏ đi một thói quen nhưng thay đổi cả đời sống hạnh phúc
Không phán xét người khác không phải để tỏ ra tử tế. Không phải để chứng minh mình đạo đức.
Đó là một thói quen sống khôn ngoan. Vì nó giúp ta: Giữ tâm trí bình yên, bảo vệ được cảm xúc, nhìn mọi thứ trong cuộc sống với cái nhìn bao dung hơn và không tự làm khổ mình vì những điều nhỏ nhặt.
Hạnh phúc không phải là đi tìm những điều vĩ đại. Đôi khi chỉ là học cách buông xuống những phán xét không cần thiết, để tâm hồn ta có chỗ cho những điều sáng trong hơn.
Và khi ta bớt nhìn người bằng con mắt chỉ trích, ta tự nhiên thấy đời nhẹ nhàng, bản thân an yên, và lòng ấm áp hơn rất nhiều. Tất nhiên rồi rời xa được thói quen phán xét, chỉ trích. Bạn chắc chắn sẽ có được một cuộc sống hạnh phúc hơn.
Cảm ơn các bạn đã ghé thăm hannablog.com. Mình hẹn gặp lại các bạn vào một bài viết mới nhất với một chủ đề khác thú vị nhé!
#hannablog #thoiquenhanhphuc #phattrienbanthan #web5ngay #songhanhphuc #kynangsong #songtichcuc

