“Mở khăn ra.”
Hai tên thị vệ vén tấm vải đen phủ trên hai thi thể. Khi nhìn rõ, tim Hàn Tuyết như ngừng đập.
Một người là Hàn Vân thân thể lạnh ngắt, gương mặt tái nhợt không còn hơi thở.
" Cỏ dại cũng là hoa, khi bạn đã hiểu chúng". A.A Milne

“Mở khăn ra.”
Hai tên thị vệ vén tấm vải đen phủ trên hai thi thể. Khi nhìn rõ, tim Hàn Tuyết như ngừng đập.
Một người là Hàn Vân thân thể lạnh ngắt, gương mặt tái nhợt không còn hơi thở.

Nhưng hắn muốn sự thật, vì sao người đó có thể nhẫn tâm giết chết phụ mẫu? Việc hắn đã điều tra suốt nhiều năm vẫn chưa có chứng cớ. Người đó rốt cuộc có phải là con ruột của phụ mẫu, là huynh trưởng của hắn? Sao lại có thể ra tay tàn độc đến như vậy?

Hoăc Yến giật mình sau đó lại cười: “ Ngươi là ai? Sao ta lại có thể tin người. Dù có dáng vẻ đẹp đẽ phi phàm tới mức nào. Ta cũng không thể tin người là thần tiên thực hiện mọi nguyện vọng của ta được”.
” Ta tên Phương Tĩnh, công chúa không có sự lựa chọn nào khác. Một là sống ở nơi này đến cuối đời, hai là làm theo lời ta.

Mã Đào đột nhiên tức giận: “ Nha đầu từ đâu đến không hiểu phép tắc chút nào? Được ta chú ý đến là phước lớn của người, về làm nha hoàn cho ta. Mã gia sẽ cho người đủ ăn, đủ ấm . Nếu vui vẻ, ta sẽ cho người có thể làm vợ thứ 12 của ta .”

Nàng là cô nhi, bị cha mẹ người thân bỏ rơi ngay cả sư phụ bỏ rơi . Nếu không cố gắng lẽ nào nàng phải tự bỏ rơi chính mình.
Sư phụ người đã bất công, nhưng bản thân con sẽ tự tìm lại sự công bằng cho chính bản thân mình. Kiếp này không ai quan tâm ta, ta chỉ có thể quan tâm chính ta mà thôi.