Chương 53 : Hoa yến đã bắt đầu

Đêm xuống. Cả phủ họ Hạ yên tĩnh đến mức kỳ lạ. Nhưng sự yên tĩnh ấy không phải là bình yên, mà là trước cơn sóng ngầm đang chực chờ bùng nổ.

Ta ngồi trước bàn, ngón tay nhẹ nhàng xoay tách trà đã nguội từ lâu. Ánh nến lay động, phản chiếu gương mặt ta trong gương vừa quen thuộc, vừa xa lạ.

“Ngày mai vào cung, không biết có chuyện gì hay ho để hóng không nữa ?” Ta khẽ lẩm bẩm.

Hoa yến của công chúa nghe thì thanh nhã. Nhưng trong lòng ai cũng rõ, đó chưa bao giờ chỉ là một buổi thưởng hoa đơn thuần. Đặc biệt là lần này có ta.

Ngoài cửa, tiếng bước chân dừng lại. “Tiểu thư.” Là giọng của thị nữ thân cận. “Vào đi.”

Nàng ta bước vào, sắc mặt có chút do dự: “Phía bên phu nhân vừa cho người truyền lời. Ngày mai mong tiểu thư ăn mặc đoan trang, đừng để mất thể diện nhà họ Hạ.”

Ta bật cười khẽ. “Đoan trang?” Thật buồn cười. “Ngươi thấy ta thường ngày không đoan trang sao?”

Thị nữ cúi đầu, không đáp. Ta đặt tách trà xuống, giọng nhẹ như gió thoảng: “Ngươi đi nghỉ đi , ngày mai chắc sẽ là ngày khá mệt đó. ” Nàng ta ngẩng đầu, ánh mắt có chút lo lắng.

“Ta nhất định sẽ không làm mất thể diện nhà họ Hạ.” Ta dừng lại một chút, khóe môi cong lên: “Chỉ là không biết thể diện đó còn giữ được bao lâu.”

Đêm càng sâu. Ở một góc khác trong phủ “Con điên rồi sao?” Giọng Lương Tuyết không còn giữ được vẻ bình tĩnh như ban ngày. Hạ Lan đứng trước mặt bà ta, gương mặt vẫn còn in dấu tát đỏ rực, ánh mắt đầy oán độc:

“Nương còn định nhịn sao? Nàng ta rõ ràng đã không còn là trước kia!” “Chính vì vậy mới càng không được manh động!”

Lương Tuyết siết chặt tay, giọng trầm xuống: “Ngày mai vào cung không biết nha đầu chết tiệt đó lại giở trò gì ? Vị công chúa này chưa từng có mối liên hệ tại sao mời chúng ta vào cung ?”

Hạ Lan sững lại. “Mẫu thân có ý gì?”

Ánh mắt Lương Tuyết tối lại: “Trong cung xảy ra chuyện gì cũng có thể bị che giấu. Không biết nha đầu đó có nhờ người đối phó với mẹ con ta không? Con không thấy ả ta vừa nói không cho mẫu thân ta yên thì tin tức này liền truyền đến.”

Hạ Lan im lặng vài giây rồi từ từ nở nụ cười : ” Đêm đó không giết được ả, nay vào cung thay vì lo sợ bị đối phó. Mẫu thân con nghĩ chúng ta nên ra đòn phản kích.” Một nụ cười giống hệt ban ngày. Hiền lành, vô hại nhưng ẩn sâu là độc dược.

Sáng hôm sau. Xe ngựa nhà họ Hạ dừng trước cổng cung. Ta bước xuống trước. Gió nhẹ thổi qua, vạt váy lay động. Không cần quá phô trương, nhưng từng chi tiết đều tinh tế đến mức không thể xem thường.

Ánh mắt xung quanh đã bắt đầu dừng lại trên người ta. Phía sau, Hạ Lan cùng Lương Tuyết cũng xuống xe.

Nàng ta hôm nay ăn mặc dịu dàng hơn thường lệ, sắc mặt yếu ớt, như một đóa hoa mong manh dễ vỡ. Ta liếc nhìn trong lòng chỉ thấy lạnh. Diễn xuất này quả thật không tệ.

“Chúng ta vào thôi, tỷ tỷ.” Giọng nàng ta mềm mại, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Ta không đáp. Chỉ bước đi trước. Hoa viên trong cung rộng lớn, trăm hoa đua nở, hương thơm lan tỏa khắp nơi.

Các tiểu thư thế gia đã đến gần đủ. Tiếng cười nói rộn ràng nhưng khi ta bước vào mọi thứ chậm lại.

Ánh mắt tò mò, dò xét, thậm chí có cả ác ý đồng loạt hướng về phía ta. Ta nổi tiếng đến mức đó sao? Hay là bản thân xinh đẹp quá mức đến người người ghen tỵ.

“Mời Hạ tiểu thư tiến lên.” Giọng công công vang lên. Ta ngẩng đầu phía xa trên đài cao, công chúa đang ngồi. Ánh mắt nàng rơi thẳng vào ta không hề tránh né.

Một nụ cười nhẹ nhưng lại khiến người khác không dám thở mạnh. Đây là khí chất hoàng tộc sao? Ta bước lên, từng bước vững vàng.

Ta dừng lại trước mặt công chúa, cúi người hành lễ. “Thần nữ tham kiến công chúa.” Không gian yên lặng. Rồi giọng nói của công chúa vang lên nhẹ như gió: “Ngươi rất thú vị.”

Khóe môi ta khẽ cong lên. “Không dám.” Sau đó là câu nói vô cùng rõ ràng ý tứ: ” Ngươi muốn một trong hai mẹ con nhà họ Hạ ai là kẻ chịu thiệt hôm nay. Hay là muốn cả hai.”

Ta nhìn xuống phía dưới thấy sắc mặt Lương Tuyết và Hạ Lan có phần thay đổi. Chắc hẳn họ cũng biết bản thân sắp đối đầu với một vị công chúa ” chẳng bình thường” chút nào.

” Tiểu nữ rất mong chờ công chúa sẽ có những suy nghĩ độc đáo riêng. Nhưng tốt nhất là cả hai đều nên chịu thiệt. “

Vị công chúa cười có phần hơi lớn tiếng. ” Ngươi thật tham lam. Được, chờ xem thử bổn cung sẽ khiến ngươi hài lòng.”

#hannablog #truyenxuyenkhong #doctruyenonline #webtruyen #audiotruyen #truyenxuyenkhonghay

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *