Chương 52 : Kẻ thù sống tốt, sao dám xuất giá ?
Hạ Lan đến. Ta nhìn nàng ta. Nàng nhìn ta, nụ cười rạng rỡ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Một thoáng… liền vang lên một âm thanh lạnh lẽo.
Chát. Tiếng tát vang lên vô cùng dứt khoát. Gương mặt Hạ Lan lệch sang một bên, dấu tay in rõ ràng. Đáng tiếc… thân thể này quá yếu. Nếu lực mạnh hơn một chút… e rằng cổ nàng ta cũng không còn vững.
Sự bất ngờ xen lẫn kinh hãi hiện rõ trong mắt nàng ta. Ta tiến thêm một bước, giọng nói không lớn… nhưng từng chữ đều lạnh như băng:
“Muội muốn giết ta hay muốn làm ô danh ta… đều không thể.” Ta khẽ nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt nàng ta.
“Cái tát này… chỉ là tiền lãi. Còn vốn… muội vẫn chưa trả xong đâu.”
Hạ Lan sững người trong giây lát. Sau đó, sắc mặt biến đổi, vẻ hiền thục quen thuộc hoàn toàn biến mất. Nàng ta xông đến như phát điên. Nhưng lần này… thị nữ bên cạnh ta không còn vô dụng. Một cái đẩy mạnh.
Hạ Lan ngã xuống đất, y phục xộc xệch, tóc tai rối loạn. Bộ dạng chật vật đến đáng thương. Đúng lúc đó
“Dừng tay!” Giọng nói quen thuộc vang lên. Lương Tuyết cuối cùng cũng đến.
Ánh mắt bà ta lướt qua gương mặt con gái, khi nhìn thấy dấu tay đỏ rực… sát khí lóe lên trong chớp mắt. Nhưng rất nhanh… đã bị che giấu. Diễn thật khéo, xứng đáng làm vai ác trong bộ phim truyền hình dài tập này.
Bà ta vội vàng chạy đến, đỡ Hạ Lan dậy, giọng đầy lo lắng: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Ta không trả lời. Chỉ chậm rãi tiến đến gần hai mẹ con họ, khoảng cách rất gần. Gần đến mức… ta có thể nhìn rõ từng tia lửa ẩn sâu trong mắt họ.
Ta cúi thấp giọng, chỉ đủ cho hai người nghe: “Các người… sẽ không thể sống yên được đâu.” Không một chút cảm xúc. Không một chút do dự. Lời ta vừa dứt , ngoài cổng vang lên tiếng hô.
“Mệnh lệnh của công chúa!” Một vị công công bước vào, sắc mặt nghiêm nghị.
“Toàn gia nhà họ Hạ nghe chỉ ngày mai, nữ quyến nhà họ Hạ… vào hoa viên, cùng công chúa thưởng hoa.” Không khí có phần chợt đông cứng lại. Ta khẽ cườ lạnh đến tận xương, công chúa quả nhiên giữ lời.
Ta ngẩng đầu nhìn về phía Lương Tuyết. Sắc mặt bà ta… đã hoàn toàn thay đổi. Kẻ ác đã không còn giả vờ , không còn bình tĩnh, chỉ còn… bất an.
Ta quay người rời đi, tay áo khẽ lay trong gió. Trong lòng chỉ có một ý nghĩ . Trước khi ta xuất giá, hai người này không thể sống yên.
Kẻ thù còn sống tốt như vậy… Sao ta có thể yên tâm… xuất giá ?
#hannablog #truyenxuyenkhong #audiotruyen #truyenxuyenkhonghay #doctruyenxuyenkhong #truyenxuyenkhongonline #truyenhay #webtruyen #tatuaudio #viettruyenxuyenkhong

