Chương 37 : Lắm mối tơ vò

Đêm đã khuya, Hạ phủ chìm trong tĩnh lặng. Ta đang ngồi dưới ánh đèn leo lét thì cửa sổ khẽ lay động. Một bóng người cao lớn lặng lẽ hiện ra Đường Lãm. Người như chàng ít xuất hiện theo kiểu lén lút thế này. Hắn là chàng có việc muốn bày tỏ cùng ta.

Ánh mắt chàng như chứa ngàn điều khó nói. Ta chưa kịp cất lời, chàng đã tiến đến gần, đặt tay lên ngực:

“Nguyệt Nhi, ta biết nàng oán ta. Một năm… là quá dài. Nhưng nếu ta lập tức đưa nàng về phủ, cả gia tộc nàng sẽ coi nàng là kẻ phản nghịch, nàng sẽ bị cô lập. Ta cần thời gian dọn đường, để khi rước nàng đi, không một ai dám động đến mẫu thân và nàng.”

Lời chàng, ta nghe rất rõ. Nhưng tim ta chẳng còn rung động như tưởng tượng. Ta mỉm cười nhạt, chậm rãi đáp:

“Đường công tử, ta hiểu. Một năm hay mười năm, với ta cũng chẳng khác biệt. Chỉ mong chàng giữ đúng lời hứa. Còn về ta… vốn không dám mong chờ gì thêm.”

Nụ cười của ta khiến ánh mắt chàng tối đi. Đường Lãm muốn nắm tay ta, nhưng ta khẽ nghiêng người tránh. Khoảnh khắc ấy, ta biết khoảng cách giữa chúng ta đã rõ ràng: ta đồng ý, nhưng lòng không còn động.

Vì sao tình cảm này lại trở nên gượng ép như vậy? Có phải ta đã quá ích kỉ chỉ nghĩ đến mình? Thân phận Đường Lãm thế nào ta chưa tỏ. Có lẽ chàng còn nhiều thứ phải suy nghĩ hơn.

Nhưng không hiểu sao ngay khoảnh khắc này , ta bất chợt không còn cảm xúc gì nữa. Đúng là khi già hơn, trải qua nhiều chuyện tình cảm con người chính là bị chai sạn đi chăng?

Trong khi đó, ở một nơi khác trong phủ, Thẩm Tâm ngồi trong phòng tối. Ngón tay hắn lướt qua bàn cờ vây, ánh mắt sâu như vực thẳm. Người bên cạnh hắn đeo mặt nạ đen : ” Chủ nhân người hà tất phải ở lại nơi này vì một nữ tử. Người này trong Hạ gia đã không còn giá trị gì.”

Từ trước tới nay, hắn vẫn coi ta là một quân cờ, có thể dùng hoặc bỏ bất cứ lúc nào. Nhưng khi nghe tin ta sắp trở thành thê tử người khác, hắn bỗng thấy tức giận khó hiểu.

Hắn không trả lời người bên cạnh chỉ tự nói với chính mình : “Là con cờ… sao ta lại không cam lòng để nàng rời khỏi bàn tay mình?” hắn siết chặt quân cờ, đến mức đầu ngón tay trắng bệch.

Người bên cạnh hiểu chủ nhân đang không vui, hắn cũng lặng lẽ rời đi..

Ngày hôm sau, ta gặp Thiếu Nhan. Hắn đứng dựa hờ vào hành lang, nụ cười nửa miệng, giọng điệu mang chút trêu chọc:

“Ngươi cũng thật bản lĩnh đấy. Không cần nũng nịu làm duyên, vẫn có kẻ sẵn sàng đưa sính lễ tới cửa. Một năm nữa mới rước dâu ư? Ta còn tưởng Hạ tiểu thư sẽ không có ai tranh giành. Ai cũng muốn né tránh. Không ngờ cô cũng có giá trị như vậy.”

Ta chẳng buồn đáp, chỉ khẽ nâng chén trà, thong thả uống.

Hắn nhướng mày, như thể cố tình khiêu khích:

“Sao? Không thẹn thùng à? Hay là trong lòng ngươi vốn cũng chẳng coi trọng người kia?”

Ta đặt chén xuống, mỉm cười nhạt:

“Thiếu Nhan công tử, chuyện của ta, đâu tới lượt ngươi quan tâm.”

Câu nói bình thản của ta khiến hắn bất giác khựng lại. Thay vì cãi, hắn bỗng bật cười, tiếng cười mang theo chút hứng thú:

“Thú vị thật. Ngươi bây giờ… chẳng giống chút nào so với kẻ nhát gan ngày trước. Ta bắt đầu tò mò… không biết còn bao nhiêu điều bất ngờ nữa đang giấu dưới lớp vỏ ngoan ngoãn kia. Mà ta quên mất hiện tại muội cũng không ngoan ngoãn lắm.”

Ta uống thêm một ngụm trà giả vờ suy nghĩ xong thở dài lại nói: ” Kì lạ thật , người hứa hôn với ta là Triệu Hàn Phong. Chẳng thấy người đó từ lúc nhận sính lễ người khác đến giờ. Còn ngươi được xem là người có ý với Hạ Lan muội muội.

Lại luôn đến gặp ta mà quấy nhiễu. Không lẽ ngươi có ý với ta. Haiz tuy ta trời sinh đã xinh đẹp, dịu dàng. Nhưng nhiều người yêu thích thế này quả là khó lựa chọn. “

Miệng nàng cay độc, nhưng không làm cho Thiếu Nhan cảm thấy phiền nhiễu như trước kia. Hắn cảm thấy bản thân cũng khá kì lạ. Mỉm cười nhạt không nói gì thêm lại rời đi.

Cả hắn và nàng đều biết, biệt viện của nàng từ lúc nào đã có thêm người muội muội nghe lén. Nàng cố tình châm dầu vào lửa để xem Hạ Lan có ghen tỵ rồi bày ra trò gì không? Nàng muốn cả gia đình họ Hạ này chính là không ai được yên ổn. Gà bay chó chạy khắp nơi..

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *