Chương 81: Đường Kinh Nổi Sóng
Gần rạng sáng, ba người vượt qua khỏi khe núi cuối cùng. Bên dưới, Đường Kinh như một con rồng cuộn mình trong sương mù bạc trắng, lặng lẽ mà nguy hiểm.
Mái ngói hoàng thành phủ tuyết mỏng, tường đỏ lầu son lẩn khuất sau rặng cây khô trơ trụi. Tuyết không còn rơi, nhưng gió Đường Kinh vẫn buốt lạnh như lòng người ở đây chăng?
Bạch Hàn đưa mắt nhìn cổng thành. Lý Nhạt đã thay một bộ áo choàng mới, mặt tuy nhợt nhạt nhưng ánh mắt như bừng tỉnh. Trong lòng hắn, nơi đây không chỉ là một kinh thành, mà còn là ván cờ sống chết chưa từng kết thúc.
Hàn Tuyết vẫn yên lặng. Gió thổi tung sợi tóc bên má nàng, ánh mắt đen nhìn về phía xa như muốn xuyên qua từng lớp tường thành kia, nhìn vào lòng người đang vẩn đục. Nàng nhớ đến một người đẹp đẽ nhất trong lòng mình Hàn Vân. Lòng thầm nghĩ. Muội đến gặp tỷ đây.
Cùng lúc này bên trong Đường Kinh. Hoàng cung dậy sóng, hoàng thượng đau lòng như xé ruột gan. Người con trai yêu quý nhất đã ra đi. Dù có thể hiện bình tĩnh ra sao, thì lòng người vẫn đang nổi phong ba.
Trong điện, một thân ảnh nằm bất động trên giường ngọc, sắc mặt tái xanh. Tam hoàng tử Đường Lân . Người cả đời mang bệnh tật, cuối cùng cũng không qua khỏi mùa đông này.
Hoàng thượng đã cho người lặng lẽ đưa thi thể vào hoàng cung cũ để chờ chôn cất. Không trống, không tang phục. Cái chết của Đường Lân là một tin bị giữ kín, chỉ một số ít người trong nội cung biết đến.
Trong căn phòng nhỏ cách xa thành nội, một cánh cửa đá bí mật mở ra. Hàn Vân, Hoắc Kinh và Hàn Dương được đưa vào nơi trú ẩn.
Đây là một biệt viện cũ do Lý Nhạt bí mật sắp xếp . Bởi người biết rằng có rất nhiều người muốn dùng bọn họ để uy hiếp hắn và cả Bạch Hàn. Cả ba người chính là điểm yếu của hắn và bằng hữu.
Hàn Vân vẫn nằm im trên giường , đau đớn vì bị độc hành hạ. Đôi mắt nàng là một mảng đen tối của Đường Kinh.
Hoắc Kinh cũng nằm đó như đợi chờ một cái chết không thể làm gì hơn. Hàn Dương mỗi ngày đều cố gắng chăm sóc cả hai. Chỉ mỗi khi bên cạnh là Hàn Vân, người mới kể một vài câu chuyện cùng nàng. Hắn vẫn kể, dù nàng có hồi đáp lại hay không.
Người mang cơm vào là thuộc hạ thân tín của Lý Nhạt .Hắn cúi đầu, nói khẽ:
“Lão nô nhận được tin thiếu chủ đã chuẩn bị vào thành. ” Ánh mắt Hàn Dương loé sáng, có lẽ sư phụ, sư muội và Lý Nhạt đã tìm ra cách giúp Hàn Vân và Hoắc Kinh. Nụ cười trên khoé môi của người đã lâu rồi mới hiện lên.
Hàn Vân cũng nghe thấy nhưng..Nàng lại có một cảm giác bất an mơ hồ vẫn vương vất nơi đáy tim. Bởi nàng hiểu, trong Đường Kinh này nhiều giông bão. Nhưng rốt cuộc họ vẫn trở lại ..
Trong phủ đại hoàng tử Đường Vận.
Hoắc Yến ngồi trước bàn trang điểm, tay nhẹ nhàng vén sợi tóc mai. Lọ độc nàng định bỏ vào trà của người nào đó. Lại thành chất độc có trong phủ của tam hoàng tử.
Cái chết của tam hoàng tử lại liên quan đến nàng. Nụ cười bi đát hiện ra. Rốt cuộc nàng vẫn không làm được gì hắn. Kế sách của người này quá chu toàn. Vừa tiêu diệt được tam hoàng tử, vừa loại bỏ được nàng. Hắn thâm độc tới vậy.
Ngón tay nàng siết chặt, đầu móng tay cắt vào da.
Ít thuốc độc còn lại hắn chính là muốn nàng tự uống. Phụ hoàng của nàng chắc sẽ không vì cái chết của mình mà muốn phá hoà bình của hai nước.
Thư nhận tội ,hắn cũng đã chuẩn bị xong cho nàng. Thị nữ bên cạnh nàng ánh mắt như chim ưng:
” Công chúa người nếu không uống thì ta sẽ tiễn người đi. Cái chết của công chúa sẽ rất khó coi. Người đi rồi đại hoàng tử nhất định sẽ không giúp Đường Như công chúa làm hại vị hoàng tử Tây Kinh kia. người yên tâm lên đường đi.”
Lần này đúng là không ai vì nàng hy sinh, giúp nàng bất chấp mạng sống nữa. ” Ca ca , muội đi thật rồi..”
Đường Như ngồi trước án thư.
Tấm bản đồ Đường Kinh trải ra trước mắt. Tay nàng cầm bút son, khoanh đỏ từng vị trí khả nghi. Giọng nói lạnh như tuyết đầu đông:
“Hàn Vân… chắc chắn vẫn còn trong thành.”
Một thái giám già bên cạnh run rẩy:
“Chúng thần đã cho người tra xét gần như toàn bộ Đường Kinh .”
“Không đủ.” Đường Như cắt lời.
“Người của Lý Nhạt chắc chắn đã phòng bị. Nếu hắn trở về… hắn sẽ đến nơi đó. Theo dõi bên ngoài cổng thành. Lần này tập hợp hết tất cả cao thủ. Ta không muốn ai trong bọn chúng có thể sống sót nữa.”

