“Mở khăn ra.”
Hai tên thị vệ vén tấm vải đen phủ trên hai thi thể. Khi nhìn rõ, tim Hàn Tuyết như ngừng đập.
Một người là Hàn Vân thân thể lạnh ngắt, gương mặt tái nhợt không còn hơi thở.
" Cỏ dại cũng là hoa, khi bạn đã hiểu chúng". A.A Milne

“Mở khăn ra.”
Hai tên thị vệ vén tấm vải đen phủ trên hai thi thể. Khi nhìn rõ, tim Hàn Tuyết như ngừng đập.
Một người là Hàn Vân thân thể lạnh ngắt, gương mặt tái nhợt không còn hơi thở.

Ta trở về phòng, khép cửa lại, ngồi bên ngọn đèn dầu vẫn chưa tắt. Bóng sáng mờ trên mặt bàn, hắt lên khuôn mặt ta những suy nghĩ không thể chấm dứt. Từ lúc nào ta đã lún sâu vào nơi cổ đại này. Muốn tìm được đường thoát thân sống yên ổn cũng không thể.

“Lão Lý à… Không ngờ kẻ nói nhiều nhất lại chết trước. Không lâu nữa, chắc tới lượt ta thôi.
Người ít nói như lão Bạch, xem ra đúng là sống dai thật đấy. Kiếp sau, ba chúng ta hẹn nhau sống thọ hơn một chút nhé.”

Nhưng khi vừa đến gần, giọng nữ nhân vang lên khiến bước chân ta khựng lại. Đây là phía sau dãy phòng thường chỉ có tên Thẩm Tâm phụ trách hay lui đến.
“Chàng còn định giấu đến bao giờ?”

Trên môi hắn vẫn còn vương một nụ cười, nhẹ như thể rốt cuộc hắn cũng được yên bình.
Khoảnh khắc ấy, Hàn Tuyết không hiểu vì sao sự lạnh nhạt trong tim tan biến. Một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống, lăn qua gò má, rơi xuống bàn tay lạnh giá của hắn.

Cánh cửa vừa hé, bóng người đứng trong ánh trăng. Chàng khoác áo choàng đen, mái tóc buông nhẹ, gương mặt vẫn tuấn tú, nhưng ánh mắt hôm nay có điều gì đó… bất lực xen lẫn lo âu.
“Hạ Nguyệt.” Giọng chàng khẽ, như sợ phá tan không khí im lặng của đêm. “Ta không thể chờ được nữa. Ta phải gặp nàng.”

Nhưng hắn muốn sự thật, vì sao người đó có thể nhẫn tâm giết chết phụ mẫu? Việc hắn đã điều tra suốt nhiều năm vẫn chưa có chứng cớ. Người đó rốt cuộc có phải là con ruột của phụ mẫu, là huynh trưởng của hắn? Sao lại có thể ra tay tàn độc đến như vậy?

Vở diễn đã bắt đầu tổ mẫu lên tiếng. Con là chủ gia đình này . Con lên tiếng nói với nha đầu Hạ Nguyệt đi. Cha rít một tiếng, giọng lớn hơn mức cần thiết: “Hạ Nguyệt, con đùa sao? Thẩm Tâm là hạng nào? Gia đinh mà dám…”

Đường Như không biết bắt đầu từ lúc nào, chỉ biết mỗi khi soi mặt vào gương buổi sớm hoặc khi đứng trước người khác, một cảm giác lạ lùng trênda mặt như bị kim châm, ngứa đến mức cô muốn xé toạc da thịt.

Chưa kịp hỏi, thì Thẩm Tâm kẻ vẫn luôn lạnh nhạt, lại đứng giữa sảnh, thản nhiên nhìn thẳng vào ta. Giọng hắn trầm thấp, nhưng từng chữ vang rõ ràng:
“Ta muốn chính thức cầu hôn Hạ Nguyệt tiểu thư.”