Chương 48: Hỏa kế Thanh Âm Tự

Buổi sáng, tiếng chuông chùa ngân vang giữa núi rừng tĩnh lặng. Ta quỳ trước Phật điện, miệng tụng kinh cầu phúc, dáng vẻ an nhiên như thật sự đến đây để gột rửa trần tâm. Nhưng ta biết tâm mình không tịnh đến thế.

Lương Tuyết đứng bên cạnh, thần sắc đoan trang. Hạ Lan quỳ phía sau, cúi đầu rất thấp, khiến người ta khó lòng nhìn rõ biểu cảm. Tất cả đều hoàn hảo đến mức… giả tạo.

Ta hiểu rõ, ban ngày là để che mắt thần phật và người ngoài. Đêm khuya mới là lúc thích hợp nhất để xuống tay.

Quả nhiên, khi màn đêm buông xuống, Thanh Âm tự chìm trong yên tĩnh đến rợn người. Gió núi thổi qua hành lang dài, mang theo mùi hương trầm nhàn nhạt. Ta nằm trên giường gỗ trong phòng thiền dành cho khách nữ, mắt nhắm hờ, hơi thở đều đặn.

Ngọn đèn dầu đặt trên án nhỏ lập lòe không yên, ánh sáng chập chờn như lòng người khó đoán. Ta không biết bọn họ sẽ dùng thủ đoạn gì.

Nếu muốn dùng chiêu hại danh tiết ta. Thì người chịu trận đầu tiên chắc chắn là Hạ Lan.

Nhưng trực giác nói cho ta biết có gì đó hơi không ổn thỏa. Ta đã nhờ Minh Du thị nữ mới của ta do Thẩm Tâm đưa đến chờ đợi bên ngoài.

Với võ công của muội ấy chắc chắn sẽ giúp ta thoát khỏi và sẽ có kịch hay để xem. Đúng lúc ấy, một cơn đau đầu dữ dội ập đến, như có người dùng búa nện thẳng vào thái dương. Ta khẽ cau mày, tim trầm xuống.

Không đúng. Ta đã phòng bị. Đồ ăn, trà nước đều do người của ta kiểm tra. Vậy thuốc… vào từ đâu?

Ta quay đầu gọi khẽ:

“Du Nhi?” Không có ai đáp.

Thị nữ bên cạnh ta người do Thẩm Tâm đích thân đưa đến, lúc này lại không thấy bóng dáng đâu. Căn phòng vốn không lớn, giờ đây lại trống trải đến đáng sợ. Chẳng lẽ,..

Cơn đau đầu mỗi lúc một nặng, ý thức bắt đầu mơ hồ. Ta nghiến răng, ép mình tỉnh táo, bàn tay chống lên mép giường.

Bọn họ… quả nhiên vẫn dùng những thủ đoạn quen thuộc như trong những vở kịch truyền hình cũ kỹ.

Ta cười nhạt trong lòng. Chỉ là lần này, có lẽ ta đã đánh giá thấp mức độ tàn nhẫn của họ. Một mùi khét nhẹ bỗng len vào mũi.

Ta giật mình, cố gắng mở to mắt. Qua khe cửa sổ giấy, ánh sáng đỏ rực hắt vào, lay động như quỷ hỏa.

Ta lập tức hiểu ra. Hóa ra… bọn họ không định hãm hại danh tiết ta. Bọn họ muốn giết luôn ta.

Nếu ta chết trong chùa, chỉ cần đổ cho hỏa hoạn bất ngờ, mọi thứ sẽ được Phật môn che đậy, sạch sẽ không tì vết.

Ta cố gắng đứng dậy, nhưng đầu óc quay cuồng, toàn thân mềm nhũn. Bao nhiêu sức lực tích tụ bấy lâu, lúc này lại không thể dùng nổi một phần.

“Xem ra…” ta thầm cười khổ, “người xuyên không như ta… cuối cùng vẫn thua mưu kế của người cổ đại.”

Ngọn lửa bên ngoài bốc cao, hơi nóng dồn dập tràn vào. Mái tóc ta ướt đẫm mồ hôi, tầm nhìn tối sầm lại.

Khoảnh khắc ý thức tan biến, ta chỉ kịp nghĩ đến một điều . Vì sao ta lại tin thị nữ bên cạnh ta như vậy. Ta tin Thẩm Tâm đến vậy sao? Đúng là thất sách rồi.

Khi tỉnh lại, cơn đau đầu đã dịu đi phần nào. Nhưng cảm giác đầu tiên ta nhận thấy… là không thể cử động.

Tay chân bị trói chặt. Dây thừng thô ráp siết vào da thịt, khiến cổ tay đau rát. Ta mở mắt, trước mặt không còn là căn phòng thiền quen thuộc, mà là một gian phòng xa lạ, ánh đèn sáng hơn, bố cục trang nghiêm. Ta hơi nghiêng đầu, tim khẽ chấn động.

Một vị phu nhân dung mạo tuyệt sắc. Nàng mặc áo lụa nhã nhặn, tóc vấn cao gọn gàng, gương mặt thanh tú nhưng ánh mắt lại sâu đến mức khó lường.

Đẹp, nhưng không phải vẻ đẹp yếu đuối, mà là vẻ đẹp đã được mài giũa bởi quyền thế và năm tháng.

Ta khẽ nheo mắt. “Thú vị thật.”

Ta nghĩ thầm. Xem ra không chỉ là một vở kịch đơn giản nữa rồi. Người này lại là ai? Sao ta gây thù chuốc oán với nhiều người thế này chứ ?

#hannablog #truyenxuyenkhong #hanguyet #blogtruyenxuyenkhong #doctruyenonline #hanguyettruyenxuyenkhong #truyenxuyenkhonghay #audiotruyenxuyenkhong #tatuaaudio

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *