Chương 46: Vở kịch đầy biến số
Hạ Lan trở về phòng, cánh cửa vừa khép lại đã bị nàng ta mạnh tay đập một tiếng thật lớn. Trong phòng không có ai, nhưng lồng ngực nàng vẫn phập phồng vì cơn uất nghẹn chưa kịp tiêu tan.
Hình ảnh trên mái nhà vừa rồi cứ lặp đi lặp lại trong đầu nàng.
Hạ Nguyệt đứng cạnh Thẩm Tâm, khoảng cách gần đến mức khiến người khác chỉ cần nhìn cũng đủ hiểu lầm.
Nàng cắn chặt môi. Không phải ghen mà là sự nhục nhã vì thua cuộc. Lúc trước nàng rõ ràng mới là người Thẩm Tâm để ý đến nhiều hơn. Hạ Nguyệt chỉ là một con cờ bỏ đi.
Cảm giác bị so sánh, bị đặt ra ngoài cuộc, bị coi như kẻ thay thế… khiến Hạ Lan không thể nuốt trôi.
Đúng lúc ấy, rèm cửa khẽ lay động. Một giọng nữ trầm ổn vang lên phía sau.
“Con tức giận như vậy, là vì Thẩm Tâm… hay vì Hạ Nguyệt?”
Hạ Lan giật mình quay lại.
Mẫu thân nàng đang ngồi bên bàn trà từ lúc nào. Y phục nhã nhặn, tóc búi cao, ánh mắt không hề gợn sóng, như thể mọi chuyện vừa rồi đều đã nằm trong dự liệu.
Hạ Lan siết chặt tay áo, cúi đầu.
“Mẫu thân… người đều biết rồi?”
“Biết chứ.” Phu nhân khẽ nhấp một ngụm trà. “Con gái ta, thích ai, ta sao có thể không nhận ra?”
Hạ Lan mím môi.
“Mẫu thân… con yêu Thẩm Tâm.”
Câu nói vừa dứt, trong phòng yên lặng đến đáng sợ.
Phu nhân không hề nổi giận, cũng không phản bác. Bà chỉ đặt chén trà xuống, giọng nói chậm rãi nhưng sắc bén.
“Vậy thì con càng phải hiểu rõ một chuyện.” “Ta tuyệt đối sẽ không cho con thành hôn với hắn.”
Hạ Lan ngẩng đầu, ánh mắt chấn động. “Vì sao?”
“Vì hắn không sạch.” Phu nhân nói thẳng. “Dây dưa với Hạ Nguyệt, lại còn để lộ trước mặt con. Nam nhân như vậy, dù có cưới con, sau này cũng không thể vui vẻ.”
Hạ Lan cười lạnh, trong mắt lóe lên tia u ám.
“Vậy mẫu thân định làm gì?”
Phu nhân nhìn thẳng vào nàng.
“Trước khi ngày cưới của Hạ Nguyệt đế…chỉ cần khiến nàng ta mất sạch thanh danh.”
Hạ Lan sững người.
“Một nữ nhân mất danh dự,” phu nhân tiếp tục, “dù có là đích nữ, cũng không còn tư cách đứng trước mặt Thẩm Tâm.”
“Đến lúc đó,” bà cong môi cười nhạt, “con muốn hay không muốn, mọi chuyện đều sẽ thuận theo ý con.”
Hạ Lan hiểu ra. Mẫu thân không phải vì nàng. Mẫu thân chỉ không cho phép Hạ Nguyệt tồn tại như một biến số.
Nàng khẽ siết chặt tay. Trong lòng dâng lên một ý nghĩ. Nếu Hạ Nguyệt thật sự bị hủy hoại, vậy thì Thẩm Tâm… liệu còn yêu thương nàng ta được bao nhiêu?
Hay rốt cuộc, hắn cũng chỉ yêu thứ khiến hắn cảm giác chưa có được?
Sáng hôm sau, ta sẽ cùng Lương Tuyết xuất hành ra ngoài thành, danh nghĩa là thay mặt Hạ gia đến chùa để thắp nhang cầu bình an cho nhà họ Hạ.
Ta đứng trong viện, nghe tin này mà khóe môi chậm rãi cong lên. Quả nhiên không đơn giản.
Một chuyến đi, một cái cớ vừa đủ để dựng nên một câu chuyện bẩn thỉu nào đó.
Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời xám nhạt.
Xem ra… trước khi rời khỏi Hạ gia, ta phải diễn cùng bọn họ một vở kịch. Ta chỉnh lại y phục, ánh mắt lạnh lẽo nhưng tỉnh táo đến lạ.
“Hạ Lan, phu nhân họ Hạ,” ta thầm nghĩ,
“Trước ngày thành thân, ta sẽ cho hai người biết thế nào là tự đào hố chôn mình.”
Vở kịch này, ta đã sẵn sàng vào vai. Nhưng kết cục ta mới là người viết.
#hannablog #truyenxuyenkhong #blogtruyen #doctruyenonline #truyenngontinh #audiotruyen #tatuaaudio

