Chương 30 : Nàng dám lấy ai ?

“ Nàng dám lấy ai? “ Tay hắn vẫn nằm trên cổ ta, lực đạo của hắn dù đã giảm nhưng đối với sức lực hiện tại của ta là quá lớn. Câu nói của hắn được lặp lại gằn giọng một lần nữa : “ Nàng dám lấy ai?” 

Ta trợn mắt ngạc nhiên nhìn hắn.  Giọng ta có phần đứt quảng “ Ngươi bỏ tay ra ..” Người vừa buông tay, ta liền ho không ngớt.

Trời lạnh thế này, còn bị hắn giày vò như vậy. Người này muốn giết ta sao ? Không bao giờ có thể hiểu được hắn là đang nghĩ cái gì. Người vẫn nhìn ta như muốn nói nếu cô không trả lời câu hỏi, ta có thể lập tức bóp cổ cô đến chết.

“ Ta lấy ai ngươi muốn biết , chắc chắn ta sẽ nói. Còn câu nàng dám lấy ai là sao? Ta muốn gả cho ai là quyền của mình. Ngươi lại làm sao vậy?”

“ Nàng không được gả cho bất kì ai.” Ta cười, lần đầu tiên kể từ khi Hạ Nhi chết ta đã cười, cười đến độ nước mắt cũng sắp tuôn ra. 

“ Ngươi là muốn diễn phim gì đây? Không được gả cho ai, vậy ta lấy ngươi sao? Không vào xem đám người bên trong, ngươi lại giở trò gì ở đâykhông biết? ”

Vừa định bước chân vào cánh cửa hắn lại lôi ra. Tên này muốn ta chết chung với đám người đó hay sao? “ Ta có thể lấy nàng, ngoài ta ra nàng không cần lấy ai khác.” 

Ta nhìn hắn dưới ánh mắt khó hiểu chuyển sang ánh mắt tưởng hắn đang hoá điên. “ Thẩm Tâm người là đang phát bệnh gì đây? Ta lấy người, đúng là chuyện hoang đường. “

Cánh tay hắn lập tức xoay người ta trở lại, lần này không phải là bóp cổ mà là .. Hắn dùng tay giữ chặt đầu ta, hắn là hôn ta ?… Vị máu tanh từ trên môi tuôn ra. Tên này bị điên thật rồi, hắn cắn ta. 

Bất lực bị cưỡng hôn môi chảy máu, ta nằm trên nền đất đầy tuyết lạnh lẽo chật vật vô cùng. Nhìn người trước mặt muôn phần khó hiểu.

“ Ta mệt rồi, người muốn sao? Ta muốn lấy ai thì lấy người đó. Cuộc sống của ta liên quan gì đến ngươi. Ta mất Hạ Nhi rồi.

Giờ muốn tìm một người để nương tựa không bị hãm hại nữa.  Thẩm Tâm ngươi cũng không cho ta sao? 

Ở đây quá khó sống, thống khổ, lại cô đơn. Ta không sống nỗi nữa. Ngươi muốn ta sống thế nào đây? “

Cuối cùng những giọt nước mắt thời cơ cũng tuôn trào ra . Tinh thần và cả thể lực ta vô cùng cạn kiệt rồi. 

Nằm ngửa mặt lên nhìn bầu trời, ta đã không cảm thấy lạnh nữa. Chỉ cảm giác tim mình nghẹn lại. Nếu giờ này có Hạ Nhi. Chắc hẳn muội ấy sẽ lo lắng cho ta, đỡ ta đứng dậy, sau đó là hâm nóng thức ăn cho ta…

“ Lúc trước chẳng phải nàng bướng bỉnh, kiên cường lắm sao? Chỉ là mất đi một người đã trở nên thế này. Nếu nàng không gánh đỡ .Vậy sau này e rằng mẹ nàng cũng không có kết quả tốt đẹp đâu?” 

Ta nhìn hắn với ánh mắt căm giận, phẫn uất. Không ngờ hắn có thể thốt ra những lời như thế này.

Nhưng hắn nói đúng. Tốt nhất sau này ta không thân cận với ai, để tránh họ gặp rắc rối .Ta lại tránh phải đau lòng thế này. Riêng mẫu thân chắc chắn ta phải bảo vệ bà.

 Chủ nhân thân thể này cô yên tâm, dù ta chỉ xuyên đến đây. Nhưng chỉ cần còn một hơi thở ta sẽ bảo vệ mẹ của cô chu toàn.


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *