Chương 59 : Màn kịch đêm mưa phần 1
Đêm hôm đó, trời tối đen cơn mưa trút xống không ngớt. Tiếng sấm chớp rền vang bất chợt làm người ta sợ hãi. Lương Tuyết mở toang cánh cửa phòng ta không hề giữ được dáng vẻ bình tĩnh được nữa.
Thị nữ tất cả đứng ở bên ngoài, Minh Du được ta cho phép cũng đứng ngoài chờ lệnh. Gương mặt xinh đẹp nhưng đầy hung dữ của Lương Tuyết như một con thú bị thương nhìn ta. ” Ngươi mau chóng chưa thuốc giải cho Hạ Lan, nếu không đêm nay chính là ngày chết của ngươi.”
Xem ra ta đã chọc giận người phụ nữ này đến cực hạn rồi. Lòng ta cảm thấy có phần vui sướng, ánh mắt long lanh của ta hiện lên vài phần giễu cợt.
” Mẫu thân người nói gì vậy? Con hoàn toàn không hiểu. Con đã sắp thành thân với nhà họ Triệu còn công chúa..” Lời chưa dứt đã bị cắt đứt :
” Ngươi im đi, sao còn giả vờ như vậy. Rõ ràng ngươi muốn làm hại Hạ Lan. Nếu muốn được yên thân thành hôn rời khỏi phủ nhà họ Hạ. Ngay lập tức giao thuốc giải ra, nếu không đừng trách ,..”
Ta nhướn mày như sắp cười thành tiếng hỏi : ” Nếu không thì sao ?” Bà ta gằn giọng: ” Nếu không thì hôm nay nhà họ Hạ này không ai có thể cứu được ngươi. Ta e rằng cả nhà họ Hạ không ai muốn cứu ngươi.”
Bên ngoài, mưa vẫn trút xuống như muốn nhấn chìm cả Hạ phủ trong màn nước đen đặc.Ta cười : ” Xem ra mẫu thân có chuẩn bị mà đến .”
Quả nhiên, ngay sau đó bà ta lạnh lùng nói: “Người đâu.” Ngoài cửa lập tức có tiếng đáp. “Phu nhân” “Vào đây.” Cánh cửa bị đẩy ra, mười mấy nam nhân lập tức bước vào.
Bọn chúng đều mặc y phục đen, trên người mang theo binh khí. Chỉ cần nhìn ánh mắt và bước chân cũng biết không phải gia đinh bình thường.
Lương Tuyết nhìn ta, ánh mắt tràn đầy độc ác. “Ta vốn không muốn đi đến bước này. Nhưng ngươi hết lần này đến lần khác đối đầu với ta.”
Ta nhìn thẳng vào người trước mặt : ” Giết hại mẫu thân ta, giết thị nữ của ta. Luôn muốn dồn ta vào chỗ chết. Vậy là người đã nhẫn nhịn ta nhiều lắm sao?”
Một tên nam nhân lập tức bước lên. Hắn nhìn ta từ trên xuống dưới, khóe môi hiện lên nụ cười dâm đãng. “Phu nhân muốn xử lý thế nào?” Lương Tuyết lạnh nhạt đáp: “Trước tiên khiến nàng ta mất hết danh dự.”
Ta nhìn người trước mặt, trong lòng không có sợ hãi chỉ có một tia lạnh lẽo chạy qua đáy mắt. Đúng lúc hắn đưa tay về phía ta, một bóng người lao tới.
Minh Du xuất hiện trước mặt ta. Nàng tung một quyền khiến tên nam nhân kia lùi liên tiếp mấy bước. “Không được chạm vào tiểu thư!”
Minh Du đứng chắn trước mặt ta, bàn tay đã siết chặt thành quyền. Lương Tuyết hơi nheo mắt. “Quả nhiên ta không nhìn lầm. Ngươi chính là người đi theo bảo vệ ả.”
Minh Du không trả lời.Tên nam nhân vừa bị đánh lui lau máu nơi khóe miệng, sau đó lập tức lao về phía Minh Du. Hai người giao thủ, chỉ trong chớp mắt, cả căn phòng đã trở nên hỗn loạn.
Cơn mưa này đúng là thấu hiểu lòng người, cũng trùng dịp cả Hạ phủ đều mặc kệ sự sống chết của ta , như không hề nghe thấy chuyện gì.
Minh Du ra tay rất nhanh, liên tiếp đánh ngã hai người. Nhưng sau đó, những kẻ còn lại đồng loạt bao vây muội ấy. Ta đứng phía sau, ánh mắt dần trở nên lạnh xuống. Những người này võ công không tệ, hơn nữa số lượng quá đông. Minh Du chỉ có một người.
Đêm nay thật sự rất náo nhiệt. Người thật sự muốn ta chết không phải những kẻ này. Mà là người đang đứng ngoài cuộc nhìn tất cả, rồi những kẻ giả câm giả điếc của Hạ gia.
Trong lòng ta lạnh buốt, Thẩm Tâm chắc hẳn ngươi đã xem đủ trò vui rồi, còn không xuất hiện nữa. Thị nữ Minh Du này không bảo vệ nổi ta đâu.
Cánh cửa phía sau đột nhiên bị đá tung. Một nhóm người mặc đồ đen xuất hiện. Đi đầu là một nam tử bịt kín mặt. Không ai nhìn rõ dung mạo hắn, nhưng ta biết.
Hắn không nói một lời, thanh kiếm trong tay lập tức xuất khỏi vỏ. Một người của Lương Tuyết vừa quay đầu đã bị đánh bay. Bà ta chỉ biết trợn mắt nhìn.
Những người còn lại lập tức xoay người. Nhưng nhóm người mới xuất hiện hoàn toàn không cho bọn chúng cơ hội phản ứng. Chỉ trong thời gian ngắn, những kẻ vừa rồi còn hung hăng đã lần lượt ngã xuống.
Minh Du cũng lập tức phối hợp, đánh ngã người cuối cùng rồi đứng thở dốc. Sắc mặt Lương Tuyết lập tức trắng bệch. Ta tiến đến gần nhìn người: ” Mẫu thân đêm vẫn còn dài hãy đợi con báo hiếu cho người.”
Tiếng lưỡi dao nhọn xẹt ngang gương mặt bà ta. Ta không nhịn được cười : ” Hạ Lan bị bủy dung, mẫu thân cũng nên thử có chút vết tích.”
Sau đó bà ta chưa kịp la đã bị đánh ngất. Lúc này ngoài trời vẫn chưa tạnh. Môt màn kịch được bày ra mà ta là diễn viên cũng chuẩn bị lên sàn diễn rồi.
Mưa lớn phủ kín con đường. Đám gia đinh đang đứng gác bỗng nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn từ phía xa. Một bóng người chạy trong màn mưa là một thiếu nữ. Y phục nàng đã bị xé rách vài chỗ. Mái tóc dài ướt đẫm dính trên gương mặt.
Trên người nàng đầy những vết máu. Nàng chạy không vững, mỗi bước đều như dùng hết sức lực.“Cứu ta ”. Giọng nói yếu ớt vang lên giữa đêm mưa.Gia đinh Triệu phủ lập tức chạy ra.
“Ngươi là ai?” Thiếu nữ ngẩng đầu, ánh mắt hoảng sợ tột độ. “Ta là Hạ Nguyệt. Có người muốn giết ta ” Nàng vừa nói xong đã ngã quỵ xuống trước cổng.
Đám gia đinh lập tức hoảng hốt. “Hạ tiểu thư, mau vào báo cho công tử.” Một người vội vàng chạy vào trong.Thiếu nữ nằm trên nền đá lạnh, mưa hòa cùng máu chảy xuống. Không ai nhìn thấy khóe môi nàng khẽ cong lên, chỉ một chút rất nhẹ.
#hannablog #blogtruyen #truyenxuyenkhong #audiotruyen #hanguyet #truyenhay #doctruyenoline #webtruyen #truyenxuyenkhonghay

