Chương 50 : Người còn sống, kẻ đã chết
Tiếng vó ngựa dồn dập xé toạc không gian yên tĩnh. Đường Lãm gần như không dừng lại một khắc nào, gió tạt vào mặt đau rát, nhưng hắn không hề chậm lại.
Trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ duy nhất. Ta phải đến kịp. Người sợ nàng ấy bị chính dì ruột của mình giết.
Nhưng khi hắn đến nơi…Mọi thứ đã rất yên bình. Nàng đứng trước mặt hắn, ánh mắt vẫn bình tĩnh như nước, nhưng đáy mắt nàng không còn là vị tiểu thư nhà họ Hạ lần đầu người gặp gỡ.
Ta nhìn thấy hắn, tóc rối , vẻ mặt mệt mỏi vì vất vả bôn ba. Tim không động là dối lừa bản thân. Nhưng định mệnh đã thể hiện rõ hai ta là người không thể cùng đồng hành.
Ta đứng đó. Không bị trói. Không bị thương nặng.
“Nguyệt Nhi…”
Giọng hắn khàn đi, như vừa từ nơi nào rất xa trở về. Ta nhìn hắn, khẽ cong môi, nhưng nụ cười ấy không còn mang theo chút ấm áp nào.
“Chàng đến muộn rồi.” Đường Lãm sững lại. Hắn tiến thêm một bước, ánh mắt đảo qua người ta, như muốn xác nhận ta vẫn còn sống thật sự.
“Ta chết rồi?” Ta nói giọng bình thản. ” Vị tiểu thư nhà họ Hạ cùng chàng thề nguyện ngọt ngào dưới dòng suối nhỏ không còn nữa..”
Hắn im lặng.Ta không trách hắn. Chỉ là bản thân hiểu rõ mình phải làm gì?
Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào hắn. “Người ta muốn nương tựa……là vị hôn phu của ta Triệu Hàn Phong.”
Không gian như đông cứng.
Ánh mắt Đường Lãm dần trở nên tĩnh lặng, nhưng trong đáy mắt lại là một tầng sóng ngầm không ai nhìn thấu.
Hắn không hỏi “vì sao?”. Không chất vấn. Không níu kéo. Chỉ nhìn ta rất lâu. Lâu đến mức… như muốn khắc sâu gương mặt này vào ký ức.
Cuối cùng, hắn khẽ gật đầu. “Được. Chỉ cần nàng còn sống …” Hắn hít một hơi nhẹ sâu nhìn ta. “Nàng muốn ta giúp gì, ta đều đồng ý cam tâm tình nguyện.”
Ta khẽ siết tay trong tay áo. “Đưa ta về nhà họ Hạ.”
Khi hai người chúng ta xuất hiện trước cổng nhà họ Hạ. Trong phủ ,tiếng người ồn ào vang ra ngoài.
“Nhị tiểu thư… đáng tiếc quá… Cháy lớn như vậy, làm sao sống nổi…Thi thể cũng không còn…”
Ta đứng ngoài cổng, nghe rõ từng lời. Một nụ cười lạnh khẽ hiện lên nơi khóe môi. Hóa ra… ta đã chết rồi.
Đường Lãm đứng phía sau ta, ánh mắt trầm xuống. Chàng đã quay ngựa rời đi… Thì ra người vô cùng hiểu rõ ta…
Ta đưa tay đẩy cánh cổng lớn. Âm thanh vang lên, khiến tất cả bên trong đồng loạt quay đầu.
Khoảnh khắc đó, không khí như ngừng lại. Gia nhân nhìn thấy ta đúng là dáng vẻ của một ma nữ đòi mạng. Chưa kịp la lên một tiếng liền chạy như bay đến báo với nhà họ Hạ.
Ta đứng ở đó. Ánh sáng sớm chiếu lên người, khiến bóng ta kéo dài trên nền đất. Giống như… một hồn ma vừa trở về từ cõi chết. Ta chậm rãi bước vào. Từng bước, từng bước một.
Người ta gặp đầu tiên quả nhiên là mẹ con nhà họ Hạ. Sắc mặt Hạ phu nhân trắng bệch. Còn Hạ lão gia… ánh mắt lập tức trở nên khó lường.
Ta dừng lại giữa đại sảnh. Ánh mắt lướt qua từng người. Không còn chút tình thân. Không còn chút do dự. Chỉ còn… lạnh lẽo. Bên mép cửa chính là ánh mắt của một người Thẩm Tâm. Ta cười lạnh liền nghĩ thị nữ người cho ta có thật đáng tin.
“Phụ mẫu hãy chuẩn bị của hồi môn cho con, con sắp thành hôn với vị hôn phu Triệu Hàn Phong.” Ta nói rõ từng chữ.
Có người nghi hoặc, có kẻ tức giận, có người mỉm cười như trút được ghánh nặng nhưng có lẽ điều họ không quan tâm nhất là sống chết của ta.
Thị nữ ta lúc này mới xuất hiện. Nhìn nàng ta chỉ nói : ” Đi thôi.”
Không ai hỏi ta điều gì , chỉ lặng lẽ quan sát ta . Có lẽ đêm nay sẽ có kẻ muốn đến gặp ta. Bản thân cũng muốn hỏi người đó một vài lời. Rồi ta sẽ yên tâm đến nhà họ Triệu.
Nhưng trước khi ta đến đó mẹ con nhà họ Hạ sống an ổn thì thật là vô cùng chướng mắt. Mong vị công chúa đó giữ lời hứa của mình.
Gió thổi qua, mang theo chút lạnh. Tiếng bước chân người đến. Chẳng cần quay đầu ta cũng biết rõ hắn là ai.
#hannablog #truyenxuyenkhong #blogtruyenxuyenkhong #nghetruyenxuyenkhong #blogtruyen #hanguyet

