Chương 38 : Cầu hôn giữa loạn lạc

Sảnh chính Hạ phủ hôm nay sáng rực ánh nến. Không khí trịnh trọng khác thường, người hầu đi qua đi lại đều dè chừng. Ta bước vào đã cảm nhận được cơn gió lạ đang cuộn lên trong lòng gia tộc này.

Chưa kịp hỏi, thì Thẩm Tâm kẻ vẫn luôn lạnh nhạt, lại đứng giữa sảnh, thản nhiên nhìn thẳng vào ta. Giọng hắn trầm thấp, nhưng từng chữ vang rõ ràng:

“Ta muốn chính thức cầu hôn Hạ Nguyệt tiểu thư.”

Trong khoảnh khắc, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía ta. Ta thoáng ngẩn người, rồi bật cười nhạt. Con người này… thật khó lường. Ta chưa bao giờ hiểu được hắn. Nay bỗng dưng muốn ràng buộc ta bằng hôn sự, người này muốn làm gì nữa đây?

Nhưng điều khiến ta chú ý hơn chính là ánh mắt Hạ Lan. Muội ấy cắn chặt môi, tay run lên như muốn bóp nát chiếc khăn trong lòng bàn tay.

Thiếu Nhan công tử người thanh mai trúc mã với Hạ Lan cũng có mặt. Đôi mắt muội ấy không hề hướng về Thiếu Nhan như mọi người vẫn nghĩ, mà lại dõi thẳng vào Thẩm Tâm.

Chỉ một ánh nhìn ấy thôi, ta liền hiểu: thì ra muội ta chưa từng thích Thiếu Nhan. Người muội ao ước từ lâu chính là Thẩm Tâm.

Nỗi ghen tị, căm hận lóe lên trong mắt Hạ Lan rõ ràng đến mức ta gần như nghe thấy tiếng răng muội nghiến ken két. Mẹ kế đứng bên cạnh, bàn tay vô thức siết chặt cổ tay con gái. Ánh mắt bà ta lạnh như lưỡi dao giấu trong vỏ, rồi chỉ thoáng chốc liền biến thành nụ cười dịu dàng giả dối.

Mẫu thân ta bệnh ngày càng nặng. Trên mặt người đã không còn nhiều huyết sắc. Căn bệnh đến nhanh như cơn gió, quật ngã cơ thể vốn đã gầy yếu của người. Đại phu trong phủ đều nói không rõ nguyên nhân, chỉ khuyên chuẩn bị tâm lý.

Ta nghi ngờ nhưng chưa có chứng cớ. Giữa đêm, ta lập tức sai người gửi tin cho Đường Lãm, cầu chàng tìm đại phu giỏi. Không lâu sau, Đường Lãm quả nhiên dẫn một vị y sư đến. Ông bắt mạch, vẻ mặt nghiêm trọng:

“Người bệnh đã bị tổn hại tạng phủ từ lâu, lại thêm dược vật lạ ăn mòn khí huyết. Nếu không phải vì nghị lực kiên cường, e đã sớm rời khỏi nhân gian. Dù có chữa trị… cũng khó kéo dài được bao lâu.”

Nghe những lời ấy, tim ta thắt lại. Mẫu thân nằm đó, đôi mắt mệt mỏi vẫn gắng nhìn ta mỉm cười, như muốn nói “đừng lo”. Nước mắt ta lăn dài nhưng ta vội lau đi, không cho phép bản thân yếu đuối.

Vào lúc này yếu đuối, khóc lóc có ích gì chớ? Việc giữ cho mẫu thân thêm ngày nào hay ngày ấy quan trọng hơn cả. Ta chỉ nắm chặt tay người, khẽ nói:

“Mẫu thân yên tâm, con nhất định không để cái ác nhởn nhơ trong phủ này. Cho dù phải trả giá thế nào, con cũng sẽ khiến họ nếm đủ.”

Ngoài cửa sổ, ánh trăng lạnh lẽo rơi xuống sàn đá. Trong lòng ta bỗng chỉ còn một ngọn lửa .Ngọn lửa không còn của tình yêu, mà là của sự phản kháng.

Thẩm Tâm người ta nghĩ đến có thể giúp ta làm cho vị muội muội đau khổ. Hắn rốt cuộc có thân phận thế nào? Nếu người này có giá trị vậy thì lợi dụng hắn một cách triệt để vậy. Ta đã lọt vào vòng xoáy của không gian này, mọi thứ cũng phải diễn đến cùng thôi…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *