Đường Ngọc có phần suy nghĩ: “ Ta có thể giết ngươi rồi lấy Địa Lan Chi. Chắc sẽ dễ hơn so việc giết hoàng tử Tây Kinh.”
“ Sinh mạng ta đúng là như cây cỏ, ai cũng muốn dòm ngó đến . Nhưng chỉ cần ta chết Địa Lan Chi sẽ tự huỷ , không ai có thể tìm ra được thảo dược này. Xin hãy suy nghĩ cẩn trọng. Chỉ có một ngay để người suy nghĩ. Tính ta vốn rất không kiên nhẫn. Ta xin đi trước.”
Đường Ngọc lòng hạ quyết tâm mọi chuyện , mọi hậu quả hắn sẽ tự gánh chịu. Hoàng tử không cần phải biết việc này. Hoàng tử Tây Kinh ta đành phải có lỗi với người này.










